Chị!!! Chị!!!”
Hứa Tình Thâm nhìn thấy một bóng hình chạy tới, nương theo ánh đèn lờ mờ, mơ hồ có thể thấy rõ là ai. Cô khiếp sợ, cô sợ mình nhìn lầm rồi, vội nắm lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh.
“Viễn Chu, anh nhìn thấy là ai không?”
Tưởng Viễn Chu mang sắc mặt nghiêm túc, gật gật đầu.
Phó Lưu Âm vừa khóc vừa chạy về phía trước, cô cũng cũng chỉ có một người thân nhất như thế, nỗi sợ hãi và ủy khuất đọng lại từ mấy ngày nay tới giờ dâng tràn hết lên. Hứa Tình Thâm bước nhanh tới phía trước.
“Âm Âm?!”
Giọng cô có chút không xác định như cũ, tựa như không thể tin được.
Phó Lưu Âm chạy đến trước người cô, một phát ôm chầm lấy cô.
“Là em, là em!”
Hai tay Hứa Tình Thâm siết chặt, cảm giác được đây cũng không phải là nằm mơ. Cô hai tay nắm đầu vai Phó Lưu Âm, cả người không khỏi bước lui ra sau, ánh mắt đảo qua một chút trên mặt con bé.
“Âm Âm, em còn sống?”
“Ừm.” Phó Lưu Âm khóc, gật đầu. “Em không chết, em vẫn còn sống.”
Phó Lưu Âm nghe thế, không khỏi quay đầu lại nhìn. Tầm mắt Hứa Tình Thâm cũng nhìn qua.
“Mục Thành Quân?” Hứa Tình Thâm lẩm nhẩm cái tên này. “Phải rồi, hẳn là anh ta. Chính anh ta đã hẹn chị tới đây.”
Phó Lưu Âm nắm chặt bàn tay, không rõ Mục Thành Quân vì sao không để tài xế đưa đi, hắn nên để người khác đưa cô tới đây; cả cô cũng biết, loại chuyện này sao hắn có thể ra mặt chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


