“Thành Quân,Thành Quân —— “
Lăng Thời Ngâm thấy thế, vội vàng muốn đuổi theo.
Phó Lưu Âm nhìn vậy, nghĩ tính tình Mục Thành Quân cũng tự đại, đương nhiên là bà Mục không cho phép chuyện hoang đường như thế xảy ra.
“Thành Quân!”
Mục Thành Quân dừng bước, quay đầu lại nhìn.
“Mẹ, mẹ cũng nghe thấy đó, con ở nhà cũng lại cãi nhau, con cũng không có thời gian và tâm tư để tranh cãi với cô ta!”
“Thành Quân, con bớt giận đi.” Bà Mục đứng dậy, đi tới bên cạnh Mục Thành Quân, bà quay đầu lại nhìn về phía
Lăng Thời Ngâm đang cúi thấp đầu.
“Thời Ngâm, con nói ít đi một chút.”
“Mẹ, công ty còn có việc, con đi xử lý đây.”
Lăng Thời Ngâm nghe thấy thế, cơn tức tối khi nãy lại bùng lên.
“Anh muốn đuổi theo có đúng không?”
Mục Thành Quân nghe vậy, đi khỏi đây cũng không quay đầu lại.
Bà Mục chạy theo tới cửa, vẫn không thể nào kéo Mục Thành Quân trở về.
Bà trở lại bên trong phòng khách, Lăng Thời Ngâm muốn đẩy xe qua, Phó Lưu Âm dùng chân cản lại.
“Chị dâu, trên người anh cả có hai chân dài, đã sớm chạy xa rồi, chị có muốn đuổi theo cũng không kịp.”
“Thành Quân ——” Lăng Thời Ngâm kêu lên một tiếng, đôi vai run rẩy muốn khóc.
Bà Mục thật sự muốn mắng một câu tự làm tự chịu, nhưng câu nói chưa kịp thốt ra khỏi miệng lại bị bà cố gắng nuốt ngược trở lại. Đúng lúc Phó Lưu Âm đứng dậy, khéo léo kéo cánh tay của bà Mục.
“Mẹ, con đưa mẹ trở về phòng nha.”
“Ừ.”
Hai người lên lầu, Mục Kính Sâm cũng nhanh chóng lên theo, bên trong phòng khách lớn như vậy chỉ còn lại một mình Lăng Thời Ngâm.
Sau khi rời khỏi đây, Mục Thành Quân thấy một chiếc xe đỗ ở chỗ không xa nhà họ Mục.
Lục Lan Hân ngồi ở ghế phụ, hình như là đang khóc, Nguyễn Noãn bên cạnh vừa lo vừa tức.
Ngoài cửa sổ, một tiếng còi xe vang lên, Lục Lan Hân quay mặt nhìn ra ngoài, cô ta nhìn thấy chiếc xe bên cạnh hạ cửa sổ xe xuống, Mục Thành Quân ngồi ở chỗ ngồi phía sau xe, khuôn mặt tuấn tú bị bóng đêm bao phủ, dường như có chút hung ác nham hiểm khiến người ta cảm thấy bức bách.
Nơi cổ họng hắn khẽ cuộn, tiếng nói lạnh lùng: “Cô không sao chứ?”
Lục Lan Hân không nghĩ tới là hắn, vội lau khóe mắt.
“Không, không có việc gì.”
“Chuyện vừa nãy, xin lỗi, hai chân Thời Ngâm bất tiện, tâm tình cũng bị ảnh hưởng rất lớn, xin lỗi cô rất nhiều.”
“Không… Không sao, thật đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)