Phó Lưu Âm nắm chặt bàn tay. “Xấp xỉ.”
“Giờ có tác dụng của bôi trơn, mang vào trái thật rất dễ.”
Tầm mắt của Phó Lưu Âm rơi xuống trên tay Mục Kính Sâm, thấy người đàn ông đã đeo nhẫn rồi.
“Thế này được tính là gì đây? Nhẫn kết hôn sao?”
“Thích không?”
“Ừm.”
“Đeo trước, nhưng đây là nhẫn cưới của chúng ta, nhẫn cưới là không thể đổi.”
Phó Lưu Âm vuốt ve chiếc nhẫn, mặt trên được khảm kim cương xịn vừa nhìn là thấy đẳng cấp đỉnh, chẳng qua tạo dáng cũng không khoa trương nên dù là ngày thường cũng có thể đeo.
Khóe miệng Mục Kính Sâm khẽ cong lên.
“Đeo nhẫn vào, đêm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta.”
Phó Lưu Âm muốn nói nào có vậy, chẳng qua tiếng nói còn chưa phát ra khỏi cổ họng thì cả người cũng đã bị Mục Kính Sâm nhào tới.
—
Lầu ba nhà họ Mục.
Mục Thành Quân đã ngủ, Lăng Thời Ngâm nằm bên cạnh hắn, người đàn ông nghiêng người nằm đưa lưng về phía cô ta. Ánh mắt Lăng Thời Ngâm nhìn gắt gao chằm chằm lên trần nhà.
Buổi tối Nguyễn Noãn với Lục Lan Hân tới, Mục Thành Quân đi ra ngoài, sau đó... hắn cả đêm không về.
Lăng Thời Ngâm căn bản không có ý đi ngủ, trong lòng cô ta biết rõ sự thật, Mục Thành Quân nhất định là đi tìm người phụ nữ kia.
Vừa gặp lần đầu tiên, hai người đã thông đồng.
Lăng Thời Ngâm biết, đó là bởi vì mình tàn phế đúng không. Mục Thành Quân là đàn ông, sao hắn có thể chịu không đụng vào phụ nữ chứ?
Cô ta vô cùng cẩn thận đưa tay sờ người bên cạnh, tiếng hít thở của Mục Thành Quân ổn định. Lăng Thời Ngâm không cam lòng, ngón tay theo phần eo của hắn đi xuống.
Mục Thành Quân không thể nào một chút cảm giác cũng không có, hắn mở mắt ra, nhưng không xoay người lại. Lăng Thời Ngâm còn đang tiếp tục, Mục Thành Quân giữ cổ tay cô ta, lạnh lùng hỏi: “Cô làm gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)