Phó Lưu Âm kéo tay Mục Kính Sâm xuống.
“Được, em tin.”
“Đương nhiên phải tin anh, trên đời này, cũng chỉ có anh sẽ không lừa em.”
“Ai nói.” Phó Lưu Âm nhịn không được cười nói. “Em mới không tin ấy.”
Rồi cô ngồi thẳng người, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em xuống xe, một lát phải vào học.”
Phó Lưu Âm đẩy cửa xe đi xuống. Mục Kính Sâm nhìn bóng dáng cô đi xa. Phó Lưu Âm đi vào sân trường. Tờ thông báo về Diệp Thiệu Dương kia vẫn chưa được tháo xuống, cô đứng ở đó nhìn.
“Âm Âm.”
Hai cô bạn cùng lớp đi tới.
“Cậu đi học à.”
Phó Lưu Âm lấy lại tinh thần. “Ừm, phải.”
Cô nhìn bốn phía, không phát hiện thấy bóng dáng Triệu Hiểu.
“Triệu Hiểu đâu?”
“Sáng sớm cậu ấy đã ra khỏi ký túc xá rồi, nói là muốn tới trường sớm để xem sách.”
“Âm Âm!” Một cô bạn trong đó kéo Phó Lưu Âm. “Thực sự xin lỗi, bọn tớ đều hiểu lầm cậu.”
“Sao vậy?”
“Lúc trước… Bọn tớ còn bất bình thay Triệu Hiểu, nhưng bọn tớ căn bản không ngờ chuyện này đều là thầy Diệp làm tất cả.”
Đi vào lớp, Phó Lưu Âm thấy Triệu Hiểu ngồi ở chỗ đầu, cô chụp bả vai Triệu Hiểu.
Triệu Hiểu quay đầu lại nhìn, mặt hơi thừ ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)