Triệu Phương Hoa không ngờ Hạ Manh ở trên bàn cơm lại công nhiên nói ra như vậy, bà ta tức giận đến nỗi khóe miệng run run, hung hăng trừng mắt nhìn Hứa Minh Xuyên.
Hứa Minh Xuyên cũng hai người họ quan hệ có thể hòa thuận, nhưng như vầy xem ra, thật đúng là khó.
“Phải, tiền lương các con là không trả nổi cho người làm, con cũng biết mình kiếm được ít.” Triệu Phương Hoa căn bản không phải người chịu nhượng bộ, vả lại bà ta cho tới giờ không được coi là quá vừa lòng đứa con dâu này. Trong nhà cũng chỉ trung lưu, thế nhưng con trai bà ta không giống vậy à nha, ở biệt thự ngon thế này, nếu muốn tìm ai mà chẳng được?
“Mẹ, nếu không phải anh rể giúp đỡ tiệm thuốc thì bây giờ mẹ đang làm cái gì đây ạ?”
Triệu Phương Hoa thật sự nghe không nổi nữa, thật muốn ném đũa chạy lấy người; Hạ Manh thấy trên bàn còn hai bảo bối ở đó, lập tức cười hì hì nói: “Lâm Lâm, Duệ Duệ, nào, mợ làm cho bọn con nhiều đồ ăn ngon lắm, mau ăn thử nha!”
“Mẹ!!!” Hứa Minh Xuyên cũng có chút không vui, nhìn về phía Triệu Phương Hoa: “Ăn cơm vui vẻ đi, bớt tranh cãi.”
“Con, tiểu tử thối!”
Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu không tham dự, làm khán giả toàn bộ quá trình. Ăn xong cơm chiều, Hạ Manh và Hứa Minh Xuyên thu dọn, Hứa Tình Thâm cũng đi vào phụ.
Tưởng Viễn Chu ở đây, Triệu Phương Hoa toàn cười tủm tỉm, không dám đắc tội vị Đại Tôn Phật này.
Bà ta xem TV, vừa cắn hạt dưa vừa nói: “Viễn Chu, vừa rồi ăn cơm con cũng đã nghe rồi, con có ý tốt nói mời người giúp việc, nhưng con đã thấy những gì Manh Manh nói, mẹ cũng cảm thấy mất mặt.”
Tưởng Viễn Chu nhịn không được cười khẽ, không nói chuyện.
“Haiz... Con xem Minh Xuyên cũng thật là, mẹ thật lo có ngày Minh Xuyên trong đầu chỉ có đứa con dâu này mà quên cả mẹ đó.”
“Sao có thể được.” Tưởng Viễn Chu vừa chơi với hai đứa nhỏ, vừa nói tiếp: “Minh Xuyên không phải người như vậy, con thấy mấy em đối với mẹ khá tốt.”
“Tốt?” Triệu Phương Hoa phảng phất nghe được thứ không khỏi nực cười. “Hạ Manh luôn không vừa mắt mẹ.”
Tưởng Viễn Chu hơi cười thầm, chỉ là vẫn không biểu hiện ra trên mặt, Triệu Phương Hoa ngó nhà bếp, thấy bọn họ còn ở bên trong, liền hạ giọng hỏi: “Viễn Chu, chuyện giấy tờ nhà đất...”
“Giấy nhà đất không phải đã sớm làm xong rồi sao?”
“Ý của mẹ là, còn có thể sửa không đó?”
“Có thể.” Tưởng Viễn Chu dừng lại một chút, sau còn nói thêm: “Có điều, phải cả Hạ Manh và Minh Xuyên đều đồng ý mới được.”
“Có thể không cho Hạ Manh biết không?”
“Không được.”
Triệu Phương Hoa thì sao, chuyện này như một cây gai, luôn cắm trong lòng Triệu Phương Hoa, giờ thì hay rồi, nó vẫn cứ cắm ở trong, rút không xong.
“Con xem.”
Hứa Tình Thâm vừa rồi đã thấy ông đi lại có chút không thích hợp. Triệu Phương Hoa nhìn, cắn hạt dưa nói: “Đi đường lại không có mắt, ở tiệm thuốc cũng bị đâm cho chân sưng cả lên.”
“Mai ở nhà nghỉ đi ạ.”
“Sao nghỉ được?” Triệu Phương Hoa tiếp lời. “Tiệm thuốc lại không có ai phụ.”
“Vậy đóng cửa không bán một ngày!”
Khẩu khí của Hứa Tình Thâm cũng có chút cương, ánh mắt chú ý tới rượu thuốc trên bàn trà. Hứa Vượng dù sao cũng là cha ruột, nếu cô có thể không thèm nói thì đã sớm mặc kệ ông ấy rồi.
“Không bán, nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Hứa Vượng thấy hai mẹ con lại muốn giông tố nổi lên, vội giữ chặt Hứa Tình Thâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

