Ngày thứ hai.
Rửa mặt xong, Triệu Hiểu cầm điện thoại di động, nhìn điện thoại di động cũng không biết hết pin được bao lâu rồi, cô vội vàng mang theo cả sạc.
Đi ra khỏi ký túc xá, mấy người đi tới căn tin.
Phía trước có mấy nữ sinh đi tới.
“Các cậu nói xem sao Phó Lưu Âm kia lại lắm chuyện như thế nhỉ, lần này cũng không biết nhà trường xử lý cô ta sao…”
“Liệu có đuổi học không?”
“Không thể nào, trước đây trường học của chúng ta có một sinh viên năm hai mang thai, cũng không bị đuổi đâu.”
Triệu Hiểu chợt giật mình, chuyện gì vậy?
“Tớ không hiểu nổi, sao cô ta có thể làm với Hàn Cạnh được chứ?”
Lúc này Triệu Hiểu đã xác định là mình không nghe nhầm, cô nhìn sang hai cô bạn đi bên cạnh, sắc mặt bọn họ rất khó coi, dè dặt nhìn cô, cũng không biết nên an ủi cô vài câu như thế nào. Mấy người trước mặt vẫn còn đang nói, nói như vậy, đương nhiên không thể nào là cố ý nói cho người nào nghe. Quan trọng là chuyện này đang hot vô cùng, chỉ cần Triệu Hiểu đi ra khỏi ký túc xá, là lúc nào cũng có thể nghe thấy những câu như thế này.
“Không phải trước kia Hàn Cạnh theo đuổi cô ta sao?”
“Được rồi… Còn có chuyện ở Lâm Viên, nói gì mà mang thai chứ, liệu có phải là khi đó…. hay không…”
Gương mặt Triệu Hiểu trắng bệch, nghe không nổi nữa, cô đi lên phía trước vài bước.
“Các người nói bậy gì đó?”
Mấy nữ sinh kia dừng lại, xoay người trợn mắt lên nhìn cô.
“Chuyện có liên quan tới cô sao?”
“Âm Âm bị oan!”
“Có bệnh!” Mấy người kia cũng không nói nhiều với cô. “Đi thôi, lát nữa bánh bao ở nhà ăn lại bị người ta đoạt hết.”
Triệu Hiểu kinh ngạc nhìn bóng lưng mấy người kia chằm chằm, miệng không nhịn được run rẩy: “Rốt cuộc là sao vậy chứ?”
“Triệu Hiểu, cậu đừng như vậy, bọn họ chỉ ăn nói vớ vẩn…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


