Trong lòng Mục Kính Sâm có một cảm giác khác lạ không nói lên được thành lời.
“Cô ấy ở đâu?”
“Sao cậu không hỏi xem con bé đang làm gì?”
Mục Kính Sâm ngồi ở bên trong xe, nói theo ý của Hứa Tình Thâm: “Cô ấy đang làm gì?”
“Nó đang khóc.”
Trái tim Mục Kính Sâm co thắt lại, Phó Lưu Âm nhìn chăm chú về phía Hứa Tình Thâm, muốn nói mình không khóc, giọng nói Hứa Tình Thâm có chút bất đắc dĩ: “Tôi không biết chuyện gì xảy ra, thế nhưng lúc con bé nhìn thấy tôi, cứ khóc mãi, mắt sắp mù vì khóc tới nơi rồi, trong miệng cứ nói cậu không tin nó. Cậu cũng biết, nó không có nơi nào để đi, nhưng lại không chịu quay về nhà họ Mục. Sếp Mục à, Âm Âm giống như em gái của tôi vậy, tôi không thể nhìn thấy nó như vậy mà vẫn mặc kệ được, tôi cứ đưa con bé về nhà trước đã.”
“Không được...” Mục Kính Sâm vội nói. “Cô ấy có nhà, sẽ không làm phiền tới chị Tưởng.”
“Xem ra thực sự là rất lo lắng cho em, vì em, gọi điện thoại cả cho chị nữa.”
“Thế nhưng em không khóc mà.”
“Bộ dạng này của em, có khóc hay không cũng không có gì khác biệt.”
Sau khi ngắt cuộc gọi Mục Kính Sâm lái xe nhanh như bay đi, anh cũng không biết là đi với tốc độ bao nhiêu km/h, chỉ biết là tốc độ xe rất nhanh, không kịp nhìn rõ người đi bên đường và cảnh tượng xung quanh đã biến mất trong tầm mắt của anh.
Đi tới nơi Hứa Tình Thâm nói, Mục Kính Sâm ngừng xe, anh liếc nhìn lại, liền thấy Hứa Tình Thâm và Phó Lưu Âm ngồi ở dưới mái che.
Mục Kính Sâm bước nhanh về phía trước, Hứa Tình Thâm nghe có tiếng bước chân dồn dập truyền tới bên tai, cô vội ngẩng lên nhìn.
“Chị Tưởng.”
“Cậu đã đến rồi.” Hứa Tình Thâm cầm lấy túi bên cạnh lên, “Nếu Âm Âm không chịu đi theo tôi, có chuyện gì, hai người tự mình giải quyết đi.”
Hứa Tình Thâm tạm biệt hai người rồi rời khỏi đó, Mục Kính Sâm kéo ghế ngồi vào bên cạnh Phó Lưu Âm.
Anh vừa mới ngồi xuống, cô lại đẩy ghế ra đứng lên, Mục Kính Sâm đưa tay kéo cổ tay của cô lại.
“Lại muốn đi đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


