Cậu sinh viên cao lớn bị đá ngã xuống đất, cậu ta ôm bụng cuộn tròn người, vẻ mặt thống khổ, người cong như một con tôm.
Diệp Thiệu Dương khiếp sợ, anh ta bước nhanh tới, khom lưng muốn nâng Hàn Cạnh dậy, “Hàn Cạnh, em không sao chứ?”
Hàn Cạnh rên rỉ, cả nói cũng nói không nên lời, sắc mặt trắng bệch.
“Anh Mục…” Tầm mắt Diệp Thiệu Dương bắn về phía Mục Kính Sâm. “Sao anh có thể tùy tiện đánh người?”
“Hắn có thể tùy tiện nói, tôi đương nhiên có thể tùy tiện đánh hắn.”
Trên mặt Diệp Thiệu Dương phủ kín vẻ nôn nóng, lực cú đá này của Mục Kính Sâm rất mạnh, “Hàn Cạnh, đứng dậy được không?”
Hàn Cạnh lắc lắc đầu. Phó Lưu Âm thấy tình hình đã loạn thành một mớ, nhưng lúc này, cô cũng không chen vào được một câu.
Mục Kính Sâm từ trên cao nhìn xuống hai người chằm chằm, “Ý của mày là, Phó Lưu Âm mang thai, nếu cô ấy mang thai thì quan hệ gì với mày? Vì sao các người tới bệnh viện?”
“Anh Mục, hiện tại không phải lúc truy cứu chuyện này.” Diệp Thiệu Dương lấy không ít sức lực cũng không thể đỡ Hàn Cạnh dậy.
“Với tôi mà nói, chuyện khác không liên quan tới tôi.” Mục Kính Sâm tiến lên hai bước, tới bên cạnh Hàn Cạnh. “Bây giờ ý tứ của các người là, bên ngoài đều đang truyền Phó Lưu Âm có con với mày, phải không?”
Khóe mắt Diệp Thiệu Dương nhìn thấy Phó Lưu Âm đứng tại chỗ không nhúc nhích. Mục Kính Sâm ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, mang theo mấy phần hùng hổ doạ người. “Sao, không nói?”
Hàn Cạnh đau đến nỗi thở hắt, nhưng vẫn ngừng lại rồi thở nói: “Phải.”
“Trên thực tế thì thế nào?” Đây mới là điểm mấu chốt nhất.
Phó Lưu Âm nắm chặt bàn tay, tuy cô không muốn để Triệu Hiểu liên lụy, nhưng thế này cũng không có nghĩa cô phải gánh tội thay, cô nhấc chân đi tới trước, “Hàn Cạnh, anh không cảm thấy lời anh nói rất buồn cười sao?”
Hàn Cạnh tay trái chống trên mặt đất, rất vất vả mới ngồi dậy được. Cậu ta rũ đầu, há mồm thở dốc, sau một lúc lâu mới trả lời Mục Kính Sâm: “Phải.”
Chỉ có một từ, đơn giản đến cực điểm.
Có điều ý tứ trong này lại rõ ràng.
Lửa trong lồng ngực Mục Kính Sâm áp cũng không áp xuống được, khớp hàm theo bản năng bị anh cắn chặt, “Phải?”
“Phải!”
Người đàn ông nâng chân dài lên, cú đá này đá vào bên trái mặt Hàn Cạnh.
Người Hàn Cạnh bổ nhào, hai tay chống trên mặt đất, bên miệng rõ ràng chảy máu.
Diệp Thiệu Dương tức giận đứng dậy, “Anh lại ngang nhiên đánh người trong trường!”
“Vậy sao anh còn phải nói như vậy với anh ấy?”
“Phó Lưu Âm, tôi không hiểu rốt cuộc em nghĩ thế nào, vì sao… Em không chịu thừa nhận?”
Phó Lưu Âm lui ra sau một bước, thần sắc cô có chút kinh sợ, nhưng không lập tức phát tiết ra. Cô biết mọi chuyện đều đã thay đổi, cô cũng không kịp nghĩ nhiều vậy nữa. Lúc Phó Lưu Âm bước nhanh ra khỏi văn phòng, không thấy bóng dáng Mục Kính Sâm.
Cô chạy xuống lầu, Mục Kính Sâm đã đi gần tới cổng trường, Phó Lưu Âm đuổi theo.
Người đàn ông lên xe rất nhanh. Phó Lưu Âm đi tới bên hông xe, muốn mở cửa xe, lại phát hiện cửa xe đã bị khóa trái.
“Mục Kính Sâm, Mục Kính Sâm!” Phó Lưu Âm hai tay đập đập vào cửa sổ xe.
Mục Kính Sâm lạnh lùng quét mắt nhìn cô một cái, Phó Lưu Âm sốt ruột giải thích, “Không đời nào là tôi mà, anh tin tưởng tôi đi, tôi…”
Người đàn ông khởi động xe. Phó Lưu Âm thấy hoảng hốt, cô kéo kéo cửa xe, lại lấy tay đập đập cửa sổ xe, “Tôi sẽ giải thích với anh, anh nghe tôi nói, tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho anh…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

