Xe của Mục Thành Quân nhanh chóng khởi động, sau đó bỏ đi.
Phó Lưu Âm nhìn về phía cổng ký túc xá. Triệu Hiểu vẫn chưa ra, cô với Hàn Cạnh cũng chẳng có gì để nói.
Cô nhấc chân đi vào ký túc xá. Lúc đẩy cửa phòng ký túc xá vào, cô thấy Triệu Hiểu nằm trên chăn, mấy cô bạn chung phòng không có ở đó. Phó Lưu Âm khẽ gọi: “Triệu Hiểu?”
Cô bước tới, đi tới trước giường. Triệu Hiểu nâng cánh tay che mắt mình ra, “Âm Âm, cậu đến rồi.”
“Ừm.”
Triệu Hiểu gắng gượng ngồi dậy, “Anh ta đâu?”
“Cũng tới rồi, đang ở ngoài ký túc xá.”
Triệu Hiểu ngơ ngẩn nhìn chằm chằm xuống đất, “Âm Âm, tớ có chút sợ.”
“Tớ hiểu.” Tay Phó Lưu Âm đè mu bàn tay Triệu Hiểu. “Nếu không...”
Cô muốn nói, nếu không đừng đi đi.
Thế nhưng lời nói còn chưa nói ra khỏi miệng, Triệu Hiểu đã đứng dậy, cô ấy cầm lấy túi xách treo ở bên cạnh, “Đi thôi.”
Phó Lưu Âm theo sau Triệu Hiểu, hai người đi ra ngoài ký túc xá. Hàn Cạnh đứng dưới một cây đại thụ, nhìn thấy sắc mặt Triệu Hiểu tái nhợt, cậu ta cũng không nói nhiều lời, “Tôi kêu xe.”
Cậu ta lấy di động ra gọi xe. Phó Lưu Âm và Triệu Hiểu cứ đứng như vậy, chưa được một lúc, xe chạy tới.
Hàn Cạnh ngồi vào ghế lái phụ, Phó Lưu Âm và Triệu Hiểu ngồi phía sau.
Tài xế xác nhận lại nơi đến với bọn họ, “Đi bệnh viện Tinh Cảng à?”
“Phải.” Hàn Cạnh trả lời.
Xe từ từ chạy ra ngoài, bầu không khí áp lực đến vầy làm người ta khó chịu. Phó Lưu Âm hai tay đan vào nhau.
“Bệnh viện Tinh Cảng chính là bệnh viện tốt nhất Đông Thành.” Tài xế là người nhiệt tình, không khỏi bắt chuyện.
Nhưng mà không ai biết nên nói tiếp thế nào, đúng vậy, Tinh Cảng là bệnh viện tốt nhất, nó có thể cứu mạng người...
Tài xế không nghe hiểu, tiếp tục ngâm hát. Tay Triệu Hiểu đặt trên đùi giật giật, cô ấy không nói, nhưng tầm mắt thu hồi lại rồi nhìn về phía Hàn Cạnh. Phó Lưu Âm cũng nhịn không được mà nhìn cậu ta. Hàn Cạnh không nói chuyện, cũng không có phản ứng gì khác.
Xe vẫn tiếp tục chạy. Phó Lưu Âm trong lòng khó chịu cực kỳ, nhưng cô không làm chủ được.
Ở giao lộ cách bệnh viện Tinh Cảng không xa, hơi bị kẹt xe, tài xế ấn nhẹ vào màn hình di động, “Tôi kết thúc dịch vụ sớm, thấy cô cậu vẫn là sinh viên...”
Một đoạn đường ấy, cũng chỉ cách mấy chục mét, qua đèn đỏ một chút là chạy tới.
Xe dừng hẳn trước cổng bệnh viện Tinh Cảng, Hàn Cạnh xuống xe trước.
Phó Lưu Âm và Triệu Hiểu lần lượt xuống xe. Phó Lưu Âm với cô ấy đi vào.
Tối qua đã hẹn xong xuôi với Hứa Tình Thâm, tới trước cửa phòng Hứa Tình Thâm, Phó Lưu Âm gõ gõ cửa.
“Vào đi.”
Cô mở cửa đi vào, Triệu Hiểu vẫn đứng bất động ở ngoài. Nhìn thấy Phó Lưu Âm, Hứa Tình Thâm buông tư liệu trong tay ra, đứng dậy, “Âm Âm!”
“Chị dâu.”
Hứa Tình Thâm tiến lên, mỉm cười nói: “Sau này gọi chị là ‘chị’ đi, xưng hô vậy hay hơn.”
Phó Lưu Âm gật đầu, “Vâng ạ.”
“Bạn em đâu?”
Phó Lưu Âm xoay người nhìn về phía cửa. Hứa Tình Thâm đi ra ngoài, nhìn thấy Triệu Hiểu cúi đầu đứng ở cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

