Triệu Hiểu không kìm chế được quay đầu lại nhìn, cô đi tới bên cửa sổ, thấy xe cảnh sát đến. Diệp Thiệu Dương không hề kinh ngạc hoảng hốt, chỉ nhếch miệng nở một nụ cười nhàn nhạt: “Tôi và Tiêu Thanh còn chưa kịp xác định mối quan hệ, nên quả thực cũng không ai biết, lúc đó vẫn còn mơ hồ, tôi không ngờ cậu có thể điều tra ra được tôi.”
Mục Kính Sâm nhìn anh ta một cái.
“Khi tôi tìm được Âm Âm ở khu Lâm Viên, hẳn là anh còn nhớ rõ phải không? Lúc đó tôi thấy bộ dạng cô ấy, tôi còn chờ một thời gian đủ để cho những sinh viên khác đi khỏi đó. Tôi nhớ kỹ khi anh đưa tôi tấm thảm, tôi còn nói với anh một câu, đưa những sinh viên khác đi khỏi đây, lúc tôi đi ra, không muốn gặp bất cứ kẻ nào. Thế nhưng chờ tới khi tôi ôm Âm Âm từ trong hòn non bộ kia đi ra, tôi lại nhìn thấy mấy người đứng ở cách đó không xa, trong này, còn có cả không ít nam sinh, phía ngoài xe bus cũng không được thu xếp để đi ngay, Diệp Thiệu Dương, đây là anh cố ý sao?”
Hôm nay Phó Lưu Âm nghe tới, mới biết được ban đầu là cố ý sắp đặt.
“Anh muốn chuyện này lan truyền khắp trong trường, nếu như là thầy giáo khác, chắc chắn sẽ che giấu giúp tôi đầu tiên? Cho nên khi đó, tôi đã nghi ngờ anh rồi.”
Diệp Thiệu Dương ngồi trở lại ghế, bắt đầu thu thập đồ trên bàn. Đóng nắp bút lại bỏ vào ống đựng bút, giấy tờ soạn thảo đặt gọn sang bên cạnh, máy vi tính dùng để làm việc cũng dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau qua. Cuối cùng, anh ta mở ngăn kéo, lấy một tấm ảnh từ bên trong ra. Anh ta nhét tấm ảnh vào trong túi áo của mình, Triệu Hiểu đi tới trước bàn làm việc, hỏi: “Thầy Diệp, tại sao Hàn Cạnh phải nói dối?”
“Tôi nói với cậu ta hãy thừa nhận Phó Lưu Âm mang thai, tốt hơn nhiều nếu so với việc thừa nhận em mang thai, bởi vì Mục tiên sinh sẽ có cách đưa Phó Lưu Âm ra khỏi vòng xoáy của dư luận, thế nhưng cậu ta lại không thể, nếu cậu ta muốn giúp em, chỉ có thể khăng khăng khẳng định người mang thai chính là Phó Lưu Âm.”
Triệu Hiểu nghe vậy, trong lòng tràn đầy chua xót khổ sở không nói ra được, cô quay sang nói với Phó Lưu Âm: “Âm Âm, xin lỗi.”
“Chuyện này không liên quan gì tới cậu, không cần nói xin lỗi với tớ...”
“Làm sao lại không liên quan chứ, rõ ràng tớ mới là...”
Mục Kính Sâm biết cảnh sát sẽ lên lầu ngay lập tức, anh nhìn về phía Diệp Thiệu Dương trước mặt, anh ta ung dung, bình tĩnh, tựa như đã sớm chờ giờ phút này rồi.
“Chuyện lần này, dừng ở đây thôi, Diệp Thiệu Dương, kỳ thực là anh nhằm vào Phó Lưu Âm, lại kéo theo cả Triệu Hiểu, cũng không có ý nghĩa.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Ánh mắt Diệp Thiệu Dương nhìn về phía Phó Lưu Âm và Triệu Hiểu. “Tôi không muốn làm tổn thương bất cứ ai ngoài Phó Lưu Âm.”
Mục Kính Sâm nghe thấy thế, không kìm nén được cơn giận bất chợt bùng lên.
“Phó Lưu Âm cũng là người vô tội! Những việc này có liên quan gì tới cô ấy chứ? Người hãm hại người khác là anh trai của cô ấy, vì lý do gì mà tất cả mọi người trút hết thù hận lên cô ấy chứ?”
Sắc mặt Diệp Thiệu Dương bình tĩnh lạnh lùng, giữa hai lông mày ẩn chứa sự thoải mái, hiện tại anh ta lại cảm thấy là đã được giải thoát. Anh ta cũng thống khổ, nhân tính giãy dụa hành hạ khiến anh ta đau đớn khổ sở, hôm nay như thế, vậy là được rồi. Diệp Thiệu Dương nở nụ cười: “Vậy nếu như là cậu? Mục tiên sinh, nếu như người thân nhất của cậu chết bởi Phó Kinh Sênh, sau đó cậu gặp Phó Lưu Âm, cậu sẽ cảm thấy cô ta là người vô tội sao? Cậu còn để cô ta làm người đầu gối tay ấp nữa không?”
Phó Lưu Âm không khỏi phát run lên, cô không khỏi quay sang nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình.
Mục Kính Sâm thờ ơ đáp: “Khả năng này, vĩnh viễn sẽ không xảy ra với tôi.”
“Mục tiên sinh, thế sự khó lường, tôi chỉ muốn cậu đứng ở lập trường của tôi mà suy nghĩ thôi.”
Đương nhiên là Mục Kính Sâm nghĩ không có khả năng, Phó Kinh Sênh đã bị bắt, anh ta ở trong tù có thể gây ra sóng gió gì chứ?
Bỗng nhiên cánh cửa bị đẩy ra, vài cảnh sát đi đến, Phó Lưu Âm không kiềm chế được tiến lên, Mục Kính Sâm đứng dậy, kéo cô lại gần mình.
“Thầy Diệp...” Phó Lưu Âm thấy Diệp Thiệu Dương nhấc bước, cô muốn mở miệng, Mục Kính Sâm đưa mắt nhìn sang cô.
“Em biết Diệp Thiệu Dương đã phạm pháp không?”
Chuyện ở Lâm Viên, có thể được coi là bắt cóc sao?
Tầm nhìn của Phó Lưu Âm trở nên mơ hồ, lúc Diệp Thiệu Dương bị đưa đi, quay lại nói câu cuối cùng với Phó Lưu Âm: “Tôi cũng không hối hận về những chuyện mình đã làm, nếu như cho tôi thêm một cơ hội, khả năng là tôi còn có thể tiếp tục làm như vậy lần nữa. Bây giờ tôi đã gắng hết sức rồi, chỉ có điều số phận của cô và Tiêu Thanh không giống nhau. Phó Lưu Âm, tôi không cần cô phải cầu xin giúp tôi, tuy rằng cô là học trò của tôi, nhưng cô cũng là em gái ruột của Phó Kinh Sênh.”
“Không...”
Phó Lưu Âm nhìn Diệp Thiệu Dương bị mang đi, Mục Kính Sâm đưa tay ôm lấy bả vai của cô.
Diệp Thiệu Dương nghe thấy một tiếng “không”, anh ta quay đầu lại liếc nhìn Phó Lưu Âm, hỏi ngược lại: “Không cái gì? Không muốn làm người thân của Phó Kinh Sênh sao?”
Mặc dù Triệu Hiểu lo lắng, nhưng nhìn thần sắc hai người, cho dù cô ở lại nơi này cũng không giúp được gì.
“Được.”
Sau khi Triệu Hiểu đi ra ngoài, Mục Kính Sâm mới cố sức ôm Phó Lưu Âm vào trong ngực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)