Từ trước đến nay tính tình của Triệu Phương Hoa vẫn không được tốt, khi ở nhà cũng đã quen ăn to nói lớn để ai cũng phải nghe thấy tiếng bà ta. Thế nhưng bà ta làm trò trước mặt Tưởng Viễn Chu như vậy, rõ ràng là không chừa lại chút mặt mũi nào cho Hứa Tình Thâm.
“Bên Minh Xuyên xong việc cũng đã không còn sớm nữa.”
Triệu Phương Hoa ngồi trên ghế sô pha không thèm nhúc nhích: “Mẹ và ba con đã bàn bạc rồi, tối nay không về đâu. Trên lầu còn nhiều phòng trống như vậy, tùy tiện dọn một phòng cho ba mẹ ngủ lại là được rồi.”
Hứa Vượng ở bên cạnh không nói gì, Triệu Phương Hoa đã sớm dự định như vậy rồi.
“Hai đứa nó cũng sắp kết hôn rồi, sau này chỗ đó cũng sẽ trở thành nhà của chúng ta, từ từ rồi dọn đồ qua sau.”
“Vậy còn căn nhà kia thì sao?” Hứa Tình Thâm lạnh mặt hỏi. “Huống hồ hai người còn phải lo chuyện của tiệm thuốc, từ chỗ căn nhà đó đến tiệm thuốc rất gần mà.”
“Có thể cho thuê mà? Chứ chẳng lẽ cả căn nhà lớn như vậy chỉ có mỗi đôi vợ chồng son ở thôi sao?”
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm Triệu Phương Hoa, lắc đầu nói: “Vốn dĩ chỗ này là phòng cưới cho Minh Xuyên và Hạ Manh, mẹ không thể vào ở được. Cho dù có muốn, cũng phải được hai đứa nó đồng ý.”
“Điên rồi có đúng hay không?”
Triệu Phương Hoa không thể nhịn được nữa, đứng phắt dậy. Thế nhưng khi vừa chạm phải ánh mắt sắc bén của Tưởng Viễn Chu, bà ta liền rụt cổ lại một cái.
“Mẹ là mẹ ruột của Minh Xuyên, không đi theo nó còn có thể theo ai chứ?”
“Minh Xuyên là em trai con, đây là quà cưới chúng con tặng cho nó. Về phần mẹ, vốn dĩ cũng không có quan hệ máu mủ gì với con, không đáng được hưởng đãi ngộ như vậy.”
Hứa Tình Thâm dứt khoát nói thẳng, không chút lưu tình. Từng câu, từng chữ chẳng khác gì những mũi dao cắm thẳng vào trong ngực người nghe.
Triệu Phương Hoa tức giận đến nỗi mặt mũi trắng bệch, môi run run. Bà ta ngồi xuống trở lại ghế sô pha, hung hăng đập mạnh một cái lên cánh tay Hứa Vượng. Hứa Vượng vẫn ngồi yên, không rên một tiếng.
Tưởng Viễn Chu liếc nhìn Hứa Tình Thâm, sau đó vòng tay ôm lấy bả vai cô: “Đi, chúng ta về nhà thôi.”
Cô thẫn thờ gật đầu một cái, không nói lời nào, theo Tưởng Viễn Chu đi ra ngoài.
Hai người đổi giày xong, vừa đóng cửa lại, phía sau lưng liền truyền đến tiếng la khóc của Triệu Phương Hoa: “Kiếp trước rốt cuộc tôi đã gây ra cái nghiệt gì hả? Tôi gả cho Hứa Vượng ông có gì tốt đẹp hả? Đòi tiền không có tiền, muốn cái gì cũng không có, đã vậy ông còn có một đứa con gái riêng. Tôi vẫn luôn xem nó như con gái ruột của mình, hết lòng nuôi nấng nó. Bây giờ thì hay rồi...”
“Ai u, số tôi sao lại khổ thế này cơ chứ, như vậy chẳng phải là cốt nhục chia lìa hay sao, tại sao tôi không thể ở đây chứ?”
“Sao ông không lên tiếng!” Triệu Phương Hoa đột nhiên rống lên. “Hứa Vượng, ông mau nói gì đi, nói!”
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm xuống mũi chân mình. Tối nay không ngờ cô lại nói ra những lời như vậy. Trước đây dù cho trong lòng cảm thấy khó chịu thì vì Hứa Vượng, cô cũng sẽ im lặng.
Ra tới bên ngoài, Tưởng Viễn Chu mở cửa xe, đỡ cô ngồi vào trong.
Anh đóng cửa xe lại, ngồi vào chỗ ghế lái. Thấy Hứa Tình Thâm vẫn không nhúc nhích, cũng không them cài dây an toàn, Tưởng Viễn Chu nghiêng người qua làm giúp cô. Đúng lúc này, Hứa Tình Thâm bỗng nhiên vươn tay ra ôm chầm lấy anh.
Cánh tay Tưởng Viễn Chu thuận thế ôm lấy hông cô: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Viễn Chu, Minh Xuyên sắp kết hôn rồi.”
“Đương nhiên, anh biết.”
Hứa Tình Thâm ôm lấy hai cánh tay của anh không chịu buông ra.
“Dựa vào cái gì mà bà ta bây giờ có thể an nhàn hưởng thụ như vậy? Dựa vào cái gì? Trong lòng em không thể chấp nhận được, thật không thăng bằng.”
Tưởng Viễn Chu không nói gì. Bàn tay to lớn chỉ khẽ vuốt ve trên thắt lưng cô. Hứa Tình Thâm chôn mặt bên cần cổ anh.
“Gần đây em luôn không thể ngủ ngon giấc. Rất nhiều chuyện lúc còn bé bỗng dưng cứ ồ ạt kéo về, như là mới vừa xảy ra hôm qua thôi. Triệu Phương Hoa luôn đối xử khắc nghiệt với em, hết mắng chửi rồi lại rủa xả, thậm chí không cho ba em động vào em. Minh Xuyên là em trai em, em thương yêu nó, thế nhưng những thứ tốt đẹp em không thể nào chấp nhận cho Triệu Phương Hoa hưởng thụ cùng nó được. Viễn Chu, làm sao bây giờ, em không thể gỡ tảng đá đè nặng trong lòng xuống được.”
Kết hôn, đối với nhà họ Hứa mà nói, là chuyện đáng ăn mừng, là chuyện được trông đợi nhất. Hứa Tình Thâm dĩ nhiên cũng vui mừng cho em trai cô. Thế nhưng so với vui vẻ, cảm giác chua xót khó chịu càng rõ ràng hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
