Phó Lưu Âm đi theo bà Mục ra chỗ khác, Mục Kính Sâm cũng qua đó. Mục Thành Quân ở cách đó không xa, ngẩng lên nhìn, thấy Lăng Thời Ngâm ngồi ở xe lăn nhìn về phía hắn.
Hắn đi tiến lên vài bước hỏi: “Có mệt hay không?”
Lăng Thời Ngâm miễn cưỡng khẽ mấp máy môi: “Không sao.”
Mục Thành Quân đi ra phía sau cô ta, cúi người, hai tay vịn vào xe lăn của cô ta, ghé sát bên tai, nói: “Hôm nay bận rộn cả một ngày, nếu không chịu được thì nói cho tôi biết, tôi sẽ bế cô đi nghỉ ngơi.”
Người khác nhìn thấy dáng vẻ này của người đàn ông, đương
nhiên là muốn khen ngợi: “Tình cảm của vợ chồng Mục tiên sinh thật tốt, khiến cho người khác ước ao.”
Mục Thành Quân khẽ cười: “Chủ yếu là người vợ tốt, hiền lành, tài giỏi.”
Trong lòng Lăng Thời Ngâm chua xót khổ sở không ngớt, thế nhưng nét mặt lại mang theo nụ cười, ngón tay của Mục Thành Quân gõ nhẹ ở xe lăn, đây không phải là thứ Lăng Thời Ngâm mong muốn sao?
Đúng vậy, mong muốn của cô ta chỉ đơn giản là những điều này, thích có được ánh mắt hâm mộ của người khác. Lăng Thời Ngâm khẽ nhếch môi, quay đầu lại liếc nhìn Mục Thành Quân.
“Ông xã à, em nào tốt như anh nói đâu chứ?”
“Đương nhiên không sao… ” Người đàn ông lấy miếng bánh ga-tô khác đưa tới trước mặt bà ấy. “Chỉ là bánh ga-tô hoa quả bình thường mà thôi, thế nhưng có mùi vị rất ngon, mẹ, mẹ có muốn thử một chút hay không?”
“Quên đi, buổi trưa hôm nay con vội vàng lo chuyện lắp đặt các thiết bị ở phòng tập thể thao bên kia, cũng không ăn uống đầy đủ, cứ ăn món gì cho đầy bụng đã.”
Lăng Thời Ngâm đan hai tay vào nhau, ngẩng đầu nhìn chằm chằm người đàn ông kia ăn thêm từng miếng bánh ga-tô.
“Mục tiên sinh, mợ cả, vừa nhìn đã biết hai người rất tình cảm.” Người phụ nữ tiến lên bắt chuyện.
Nét mặt Lăng Thời Ngâm lộ vẻ ngượng ngùng, Mục Thành Quân mỉm cười.
Được một thời gian, khách khứa gần như đều tới cả, bà Mục dẫn Phó Lưu Âm tới đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


