Phó Lưu Âm đẩy tay anh ra, cô ngồi xuống giường bên cạnh, “Vậy không bằng trông mùa hè qua sớm một chút, tôi sẽ quay về trường nhanh hơn.”
“So với em đi học, tôi lại thích em ở nhà.” Mục Kính Sâm ngồi xuống cạnh cô, khoảng da thịt màu đồng sấn vào đáy mắt Phó Lưu Âm, cô không khỏi vội dời tầm mắt.
“Anh cũng chẳng ở nhà, mong tôi ở nhà làm cái gì?”
Mục Kính Sâm giơ tay, ngón tay nâng cằm cô, “Đây là đang trách tôi không có ở bên em? Nếu không ngày mai em tới sân huấn luyện với tôi.”
“Không đi.” Phó Lưu Âm vội vàng cự tuyệt. “Toàn là một đám đàn ông cao to, tay trần, tôi đi làm gì?”
“Nhưng em ngồi ở nhà, tôi cũng không yên tâm.”
“Có gì mà không yên tâm?”
Đôi tay Mục Kính Sâm gối lên sau đầu, anh nằm xuống, tầm mắt nhìn chằm chằm trần nhà, “Bỏ em với Lão Đại ở cạnh nhau một mình, tôi cũng thật sự không yên tâm.”
“Đúng vậy.” Phó Lưu Âm khom lưng ghé lên người anh. “Để tôi một bông hoa xinh đẹp thế này ở nhà, lúc ở ngoài làm việc, có phải anh hồn cũng muốn vứt đi rồi không?”
Bàn tay Mục Kính Sâm giữ đầu vai Phó Lưu Âm, đầu ngón tay vẽ mấy vòng tròn trên đầu vai cô, “Phải, ngày nào tôi cũng mất hồn mất vía, chỉ muốn về nhà hung hăng muốn em.”
Lúc này trời vốn rất nóng, Mục Kính Sâm nói chuyện lại không hề kiêng dè, Phó Lưu Âm cảm thấy loại cảm giác khô nóng chỉ có thể cảm nhận ở ngoài đường lại bốc lên. Bàn tay cô chống bên người, Mục Kính Sâm thấy cô muốn đứng dậy, một tay anh liền kéo cô lại. Anh xoay người áp lên người cô, bàn tay chui vào vạt áo cô.
Phó Lưu Âm có đôi khi cũng sợ ở một mình với Mục Kính Sâm, anh luôn thích động tay động chân với cô, một khi đã vào phòng, vào chốn tư mật như vậy, anh càng thêm không kiêng nể gì.
Bàn tay anh xoa xoa trước người cô, một tay kia vòng qua eo cô, luồn vào trong quần của cô.
“Tôi còn phải làm bài!”
Mục Kính Sâm buông tay ra, anh ôm cả người Phó Lưu Âm ném lên giường. Anh cúi người xuống, đem hai chân cô cố định quanh hông mình. Dù bọn họ cũng chưa làm gì, nhưng nhìn tư thế này, sắc mặt Phó Lưu Âm vẫn đỏ bừng.
Bàn tay anh gạt tóc lộn xộn trên trán cô ra, Phó Lưu Âm dời tầm mắt thì lại thấy cơ ngực cường tráng của người đàn ông.
Tầm mắt cô lần thứ hai mơ hồ không chừng, nhìn tới nhìn lui.
Phó Lưu Âm quá rõ Mục Kính Sâm, cây cung này đã kéo được một nửa, Mục Kính Sâm không có khả năng thu hồi lại.
Ngón tay anh quanh quẩn bên bờ eo cô một vòng, cuối cùng dừng lại phía trên cúc áo của cô...
—
Lăng Thời Ngâm không biết mình đã nằm trong sân bao lâu, mặt đất phía dưới càng lúc càng nóng, càng lúc càng bỏng. Người giúp việc đứng ở cửa cách đó không xa, nôn nóng nhìn xung quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)