Diệp Thiệu Dương đứng yên dưới gốc cây, nhìn Phó Lưu Âm và Mục Kính Sâm nói chuyện.
Dù người nhà đều tin cô, nhưng còn những ánh mắt bên ngoài thì sao? Hiển nhiên, Phó Lưu Âm không để ý.
Tầm mắt Diệp Thiệu Dương nhìn chằm chằm về phía trước tới mất hồn, rất nhiều chuyện đã không thể quay lại như trước. Thế nhưng thế giới này luôncố ýbất công như vậy, nó đã định trước có một số người sẽ kiên cường, có một số người lại muốn chết vô ích.
Mục Kính Sâm bảo Phó Lưu Âm lên xe, xe mau chóng chạy xa khỏi cổng trường.
Lúc trước vẫn có không ít đám sinh viên chỉ chỉ trỏ trỏ, đã qua nhiều ngày, độ nóng ban đầu đã giảm xuống, có nghĩa chuyện đêm đó của Phó Lưu Âm cuối cùng sẽ có một ngày tiêu tan khỏi đầu những người đó.
Phó Lưu Âm ngồi ở ghế lái phụ, nhìn người đàn ông bên cạnh, “Anh yên tâm đi, tôi ở trường khá tốt.”
“Còn ai nói sau lưng em không?”
“Người khác nói sau lưng, tôi nghe được sao?” Phó Lưu Âm thuận theo tự nhiên. “Nhưng từ sau tiết học chung kia, không còn ai nói mấy lời khó nghe trước mặt tôi nữa.”
“Nói vậy, thật sự nên tìm một cơ hội cám ơn nhà Tưởng tiên sinh.”
Phó Lưu Âm khẽ gật đầu, “Tôi vốn cho rằng, tôi sẽ có một đoạn thời gian rất khó sống.”
Khóe môi Mục Kính Sâm kín đáo cong lên. Tuy Phó Lưu Âm nói thanh giả tự thanh, sẽ không để ý, nhưng nỗi lo lắng của cô chung quy đều giấu trong lòng, bây giờ có thể chân chính buông xuống rồi, cũng coi như là chuyện may mắn.
—
Mấy tháng sau.
Mùa nóng nhất trong năm đến cùng với kỳ nghỉ hè.
Nghỉ hè chưa được bao lâu, Phó Lưu Âm liền cảm thấy cực kỳ nhàm chán, Mục Kính Sâm cả ngày ở ngoài, trong nhà trừ bà Mục ra cũng chỉ còn Lăng Thời Ngâm lâu lâu mới được bế xuống lầu.
Phó Lưu Âm rất ít khi ở dưới lầu, gần như đều ăn cơm xong liền lên lầu.
Thời tiết nóng bức như vầy, dù trong nhà mở máy lạnh nhưng cái nóng bốc lên trong người thì vẫn không xua đi được. Phó Lưu Âm coi một bộ phim nhiều tập xong, định xuống lầu tìm chút đồ ăn.
Lúc đi ra, cô mặc áo sọc ngắn tay, phía dưới mặc một chiếc quần màu đen, lúc đi đôi dép lê xuống lầu, thấy hết một đôi chân dài trắng nõn không sót gì.
Phó Lưu Âm đi vào phòng bếp, cô không thấy bóng dáng người làm. Phó Lưu Âm mở tủ lạnh, thấy bên trong nhét đầy hoa quả tươi mát lạnh.
Cô sợ nóng, cho nên vừa đến mùa hè là muốn ăn đá, tốt nhất khỏi cần ăn cơm, cứ dứt khoát ôm nửa trái dưa hấu mát lạnh là có thể thay cho bữa cơm chiều rồi.
Lúc Mục Thành Quân đi vào, thấy cô đang đứng đưa lưng về phía cửa, đang dùng cái muỗng múc một miếng dưa hấu to bỏ vào trong chén.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)