Anh làm thế nào nghĩ được cái ví dụ kia vậy?”
“Nghĩ ra, thì nghĩ ra thôi.” Tưởng Viễn Chu gõ nhẹ ngón tay lên tay lái. “Nếu đám sinh viên này đều đã vào được đại học, chứng tỏ chỉ số thông minh của cả đám cũng không thấp. Tin anh đi, cái ví dụ hôm nay, bọn họ đều hiểu được.”
Tưởng Viễn Chu uống một ngụm nước xong thì thong thả ung dung nói: “Cảm xúc của cô ấy không tồi, cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.”
“Phải, đây cũng là đáng quý nhất của con bé.”
Hứa Tình Thâm cột chặt dây an toàn, thấy không ít sinh viên đang từ phía xa đi ngang qua, cô không khỏi giục: “Đi thôi!”
Tưởng Viễn Chu vừa định khởi động xe, lại nhìn thấy mấy bóng dáng đi chung tới. Phó Lưu Âm đi đến bên cạnh ghế lái, vô cùng cẩn thận nhìn xung quanh trong xe.
Người đàn ông ngồi bên cửa sổ xe, Phó Lưu Âm nhìn thấy anh, đồng thời cũng thấy được Hứa Tình Thâm đang ngồi ở ghế lái phụ.
Trên mặt cô hiện vẻ vui sướng, vừa định mở miệng, Hứa Tình Thâm sợ cô gọi sai, vội nói trước một bước: “Âm Âm!”
Bọn Triệu Hiểu cũng đi tới cạnh Phó Lưu Âm. Tưởng Viễn Chu nhìn về phía Phó Lưu Âm, “Tôi với chị em định về, em thì sao? Muốn cùng chúng tôi đi ăn bữa cơm chiều không?”
“Không, không cần đâu ạ, lát nữa em về nhà là được rồi.”
“Âm Âm, không cần khách khí với anh rể em.” Tầm mắt Hứa Tình Thâm đảo qua mấy bạn học bên cạnh của cô, “Nếu anh rể em đã đề nghị thì cùng đi đi, ngày thường các bạn của em đã rất quan tâm em, chị muốn mời các em ấy ăn một bữa cơm.”
Phó Lưu Âm dĩ nhiên là ngại ngùng, cô sợ nhất là có chuyện gì làm phiền toái đến Hứa Tình Thâm.
Cô định mở miệng cự tuyệt, nhưng Triệu Hiểu và hai cô bạn khác trong mắt đầy mong đợi, Triệu Hiểu kéo kéo ống tay áo của Phó Lưu Âm.
Hứa Tình Thâm thấy thế, xuống xe, cô đi đến bên cạnh Phó Lưu Âm, sau đó mở cửa xe ra, “Nhưng mà nếu bốn người các em ngồi ghế sau, các em phải chen chúc một chút.”
“Không sao ạ!” Triệu Hiểu cười đến độ hai mắt híp thành một đường thẳng. “Bọn em chen được mà.”
Hứa Tình Thâm ra hiệu bảo Phó Lưu Âm lên xe, đợi mấy cô sinh viên ngồi hết vào rồi, cô đóng cửa xe.
Triệu Hiểu đè thấp giọng nói với Phó Lưu Âm: “Âm Âm, chị cậu đẹp thật đó, dáng người siêu chuẩn!”
“Cậu xem mặt mà còn nhìn chằm chằm dáng người người ta nữa?” Phó Lưu Âm biết Tưởng Viễn Chu ngồi ở đàng trước, cho nên đè giọng xuống rất thấp.
“Không phải tớ muốn nhìn, vừa rồi ngồi vào, vừa ngẩng đầu lên... Tớ, tớ liền nhìn phải ngực chị ấy, tớ thực hâm mộ đó!”
Triệu Hiểu nói xong, cúi đầu “sân bay” của mình. Lúc mua áo ngực, cô ấy đã cố ý chọn kiểu độn, nhưng mà không chống dậy nổi vùng trước ngực trời ơi.
Phó Lưu Âm thật sự bị cô ấy đánh bại. Hứa Tình Thâm ngồi lại vào xe, mấy cô gái trẻ ở phía sau lập tức im tiếng. Nhưng bất luận các cô nhỏ giọng cỡ nào thì những lời vừa rồi vẫn lọt vào tai Tưởng Viễn Chu không thiếu một chữ, khóe miệng anh hơi cong lên; Hứa Tình Thâm cột chặt dây an toàn, nhìn anh.
“Cười cái gì?”
“Không có gì.”
Người đàn ông khởi động xe, lái xe đi.
Chiều nay chỉ học một tiết, cho nên xong tiết học chung tất cả đều tan học, Phó Lưu Âm xem giờ.
“Bây giờ còn sớm... Cơm chiều thôi bỏ đi ạ.”
Hứa Tình Thâm giơ tay xem đồng hồ, còn rất sớm, “Không sao, chị đưa bọn em đi dạo trước một vòng, đợi lát nữa đi ăn buffet đi.”
Triệu Hiểu trong lòng nhảy nhót vạn phần, muốn nhảy cẫng lên. Vừa rồi cô ấy còn đang lo, Tưởng tiên sinh mời tới những nơi nghiêm túc lịch sự, chung quy mấy cô cũng sợ gò bó, nhưng nếu là buffet thì không cần lo lắng nữa rồi.
Đi vào trung tâm thương mại, Tưởng Viễn Chu cho xe dừng hẳn lại, “Em dẫn các cô ấy đi chơi, anh tới chỗ gần đây có chút việc, đợi lát nữa quay lại cùng em đi ăn cơm chiều.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

