Những lời này, hiển nhiên là Phó Lưu Âm cũng nghe thấy được, nhưng cô không có phản ứng nào. Triệu Hiểu trừng mắt nhìn mấy nữ sinh gần đó, thế nhưng chỉ với một ánh mắt của cô, vẫn không thể chặn miệng của những người khác lại được.
Tưởng Viễn Chu chống hai tay trên bục giảng, anh khẽ nới lỏng cà vạt, Phó Lưu Âm thấy một nữ sinh vẫy vẫy tay với bọn họ, cô kéo cánh tay của Triệu Hiểu.
“Mau lên, bọn họ ngồi ở đó.”
Trường học đặc biệt chuẩn bị sắp xếp giảng đường lớn nhất, chiều hôm nay thống nhất một tiết, nên cơ bản là tất cả giảng viên và sinh viên trong trường đều có mặt. Phó Lưu Âm thấy Diệp Thiệu Dương ngồi ở hàng thứ nhất, cô nhanh chóng bước về phía cô bạn vừa vẫy tay với mình.
“Biết rõ ràng là ngày hôm nay có khóa học đặc biệt, còn tới muộn...”
“Ha ha, đó là mánh khóe quen thuộc của người ta rồi, kỹ thuật điêu luyện, cậu không biết đó thôi.”
“Này này này, chuyện đêm đó, không chừng cũng chẳng phải cái gì gọi là ngoài ý muốn đâu...”
Tưởng Viễn Chu đưa tay cầm micro lên, anh vừa lên bục còn chưa mở miệng nói qua một chữ, càng chưa chào hỏi, câu nói đầu tiên khi anh lên trên này là: “Nghe nói đại học T chất phác, không ngờ mới có một cuộc thỉnh giảng thôi mà đã lộ tẩy rồi, vô cùng náo nhiệt.”
Vừa nói xong những lời này, phía dưới nhất thời lặng im như tờ.
Phó Lưu Âm và Triệu Hiểu ngồi vào chỗ của mình, ánh mắt Triệu Hiểu nhìn về phía phía trước, phát hiện nam sinh ngồi ở phía trước có chút quen mặt, cô nhìn kỹ, lại là Hàn Cạnh.
Tưởng Viễn Chu ra khỏi bục giảng, một đôi chân dài xuất hiện trước mắt mọi người, tiếng nói của anh trầm ấm, toàn thân toát ra một tác phong uy nghiêm khiến người khác thấy nổi bật. Triệu Hiểu run tay, thấp giọng nói với Phó Lưu Âm: “Tớ thấy, quá cao to, quá đẹp trai, uy vũ khí phách...”
“Cậu bình tĩnh một chút.” Phó Lưu Âm vỗ vào chân cô ấy. “Lau nước miếng đi.”
Tưởng Viễn Chu bắt đầu tự giới thiệu qua loa, không có lấy một câu khách sáo, cũng không có hài hước chút nào, anh đứng ở nơi đó, dáng người cao ngất, nhìn thoáng qua giống như là một pho tượng thần. Triệu Hiểu nghĩ đến một câu nói: Chỉ có thể đứng nhìn từ xa, không thể có suy nghĩ trần tục. Không không, có vẻ như là cũng không chính xác, dáng vẻ của Tưởng Viễn Chu, rõ ràng là cũng không muốn bọn họ ngay cả đứng nhìn từ xa.
Trên sân khấu, thanh âm của người đàn ông truyền tới tai Phó Lưu Âm không sót một chữ nào.
“Hôm nay tôi muốn nói với các bạn một chút, các công ty thích nhất dùng hạng người gì.”
Tương lai bọn họ đều phải đối mặt với vấn đề chọn nghề nghiệp, Tưởng Viễn Chu nói trúng điểm quan trọng này, tự nhiên là tốt nhất.
Phó Lưu Âm khẽ cụp mi, lại có chút xuất thần. Mới vừa nãy những người đó nói, nhất định Tưởng Viễn Chu nghe được, liệu sau khi trở về anh có nói với Hứa Tình Thâm hay không? Một khi anh nói cho Hứa Tình Thâm biết, chắc chắn là Hứa Tình Thâm lại lo lắng cho cô?
Triệu Hiểu đưa hai tay chống má, lắng nghe người trên sân khấu nói.
“Đối với một công ty mà nói, một nhân viên như thế nào mới là đáng quý nhất? Chăm chỉ? Tích cực? Giỏi giao tiếp...”
Phó Lưu Âm nghe giảng bài mà kỳ thực trong tai không nghe lọt một câu. Cô biết Phó Kinh Sênh làm rất nhiều chuyện có lỗi với nhà họ Tưởng, anh còn mắc nợ gia đình họ một sinh mạng, cho nên mỗi lần Phó Lưu Âm gặp Tưởng Viễn Chu, cô toàn muốn trốn tránh.
Tiếng nói của Tưởng Viễn Chu vang lên, lúc nói chuyện, phía dưới không có người nào dám phát ra cả tiếng tiếng động lớn, càng không có ai nghịch điện thoại di động hay là đọc truyện. Người đàn ông trở lại bục giảng.
“Tôi lấy một ví dụ.”
Anh lấy điện thoại ra, tìm một tấm hình, rất nhanh, trên màn hình lớn bỗng xuất hiện thoáng qua một hình ảnh đầy máu tanh. Đó là một cái chân, từ ống quần đến trên đầu gối, trên bắp chân có vết máu trườn xuống nhìn thấy mà giật mình, bên cạnh chân của người kia còn có một con dao dính máu nằm đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

