Mục Thành Quân đi vào trong nhà, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nói chuyện.
“Âm Âm, con còn chưa khỏe hẳn, gấp gáp tới trường làm gì?” Bà Mục ý bảo Phó Lưu Âm đi tới.
“Mẹ, mẹ nhìn không phải là con vẫn rất tốt đó sao? Khỏe như vâm.”
Bà Mục kéo Phó Lưu Âm để cô ngồi vào bên cạnh, điện thoại của Mục Kính Sâm vang lên, anh nhìn về phía Phó Lưu Âm, nói: “Em cứ nói chuyện với mẹ đi, anh lên lầu.”
“Lão Đại đã trở về.”
Phó Lưu Âm nhìn nét mặt hắn, chào: “Anh cả.”
Mục Thành Quân không đáp lại, hắn muốn lên lầu, lại bị bà Mục gọi lại: “Thành Quân.”
“Có chuyện gì sao mẹ?”
“Kể từ ngày đó, mẹ chưa gặp Thời Ngâm, nó không sao chứ?”
“Cô ấy thì có thể có chuyện gì?” Sắc mặt Mục Thành Quân lạnh lùng. “Chỉ là không muốn xuống lầu mà thôi.”
Nhưng bà Mục lại không cho là như thế.
“Thành Quân, đã nhiều ngày rồi cơm nước đều là con đưa lên, có đôi khi buổi trưa con chạy về, có đôi khi nói Thời Ngâm ăn sáng đã no, cơm trưa không cần đưa lên. Có phải nó không sao thật hay không, mẹ lại không được biết...”
“Mẹ, cô ấy là vợ con, con có thể đối xử với cô ấy như thế nào chứ?”
Bà Mục thở dài, nhìn sang Phó Lưu Âm bên cạnh, có mấy lời bà cũng không tiện nói nhiều.
“Nếu tối nay đều ở nhà, để mẹ dặn nhà bếp làm thêm vài món ăn.”
“Mẹ, con chỉ về thay quần áo, lát nữa còn phải ra ngoài.” Mục Thành Quân nói xong lời này, đi lên lầu cũng không quay đầu lại.
Cũng không lâu sau, Phó Lưu Âm cũng trở về phòng, Mục Thành Quân thay quần áo xong xuống lầu, tới phòng bếp, cầm bữa cơm chuẩn bị riêng cho Lăng Thời Ngâm đi lên.
“Thành Quân, để lát nữa người giúp việc mang lên cho, còn có vài món nữa, cũng để Thời Ngâm nếm thử.”
“Không cần...” Mục Thành Quân mở miệng từ chối. “Bây giờ cô ấy đang đói bụng, ăn những món này là đủ rồi.”
Bà Mục đứng ở cửa cầu thang, nhìn bóng dáng cậu con trai biến mất trong tầm mắt.
Người giúp việc còn bận rộn ở trong phòng bếp, một lát sau, Mục Thành Quân ra ngoài, bà Mục thấy trong lòng có gì đó bất an, sau khi lên lầu về phòng của mình, bà tìm chìa khóa dự phòng trên lầu ba.
Đi tới lầu ba, bà Mục đi tới trước cửa phòng ngủ chính, đầu tiên bà giơ tay lên gõ vào cánh cửa.
“Thời Ngâm?”
“Mẹ?” Bên trong truyền đến một thanh âm yếu ớt.
“Thời Ngâm, con có khỏe không?”
“Mẹ, cứu con với....”
Bà Mục vừa nghe lời này, bỗng nhiên thấy giật mình, bà biết đã xảy ra chuyện rồi, vội vàng lấy chìa khóa ra, mở cửa đi vào thì thấy Lăng Thời Ngâm nằm ở trên nền nhà.
“Thời Ngâm, con không sao chứ?”
Bà Mục tiến lên vài bước, thấy trên người Lăng Thời Ngâm đang đắp một cái thảm mỏng.
“Sao con lại ngủ trên mặt đất vậy?”
Lăng Thời Ngâm không ngừng lắc đầu, nước mắt rơi đầy mặt.
“Thành Quân đâu? Anh ấy ra ngoài rồi sao?”
“Ừ, nó ra ngoài rồi.”
“Mẹ, mẹ cứu con với.”
Bà Mục muốn kéo cô ta lên, nhưng bà không đủ sức, chỉ có thể cố gắng nâng nửa người trên của Lăng Thời Ngâm dậy.
“Có phải Thành Quân làm con...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



