Hứa Tình Thâm nhìn anh một lượt.
“Cách tốt nhất để thuyết phục anh...”
“Thế nào?”
Cô khẽ cười ranh mãnh: “Vĩnh viễn là ở trên giường.”
Tưởng Viễn Chu nghe thấy thế, hô hấp chợt căng lên, anh đưa tay ôm cổ của Hứa Tình Thâm, kéo nửa người trên của cô xuống.
“Lời này mà truyền ra ngoài cũng không dễ nghe, nếu bị người ta cố tình lợi dụng, còn không biết nghiên cứu về vấn đề đó như thế nào nữa.”
Hứa Tình Thâm muốn ngồi dậy, nhưng vai đã bị người đàn ông đè xuống. Cô nằm sấp ở mép giường.
“Vậy anh nói cách đi, em ngoan ngoãn làm theo là được.”
“Thực sao?”
“Thực sự.”
Bàn tay Tưởng Viễn Chu vuốt ve vai Hứa Tình Thâm.
“Gần nhất anh thích chụp ảnh.”
“Sau đó thì sao?”
Tưởng Viễn Chu ghé làn môi mỏng áp sát tới bên vành tai Hứa Tình Thâm.
“Hôm nào đi chon một số trang phục, anh sẽ tự chụp ảnh cho em.”
Vậy thì có gì khó?
Hứa Tình Thâm không chút nghĩ ngợi, đồng ý luôn: “Được.”
Cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông phía trên.
“Nếu anh học được cách chụp ảnh, sau này ảnh của Lâm Lâm và Duệ Duệ không cần phải ra hiệu chụp nữa.”
Khóe miệng Tưởng Viễn Chu khẽ cong lên ẩn chứa một nụ cười như có như không.
“Đây chính là chính miệng em đáp ứng.”
“Dạ dạ dạ, em đáp ứng.”
“Việc này không nên chậm trễ, khi nào tan việc phải đi ngay.”
Lúc này Hứa Tình Thâm mới nghĩ thấy có chút quái dị.
“Muốn mua trang phục gì chứ? Trong nhà có treo đầy quần áo của em còn chưa mặc tới.”
“Hiện tại anh là nhiếp ảnh gia, em phải nghe lời anh.” Tưởng Viễn Chu buông lỏng tay ra, đứng dậy.
Hứa Tình Thâm không nghĩ nhiều nữa, cô cầm tờ giấy kia đứng lên, khi hai người đi ra khỏi phòng nghỉ, Lão Bạch vẫn còn ở bên trong phòng làm việc, nhìn thấy bọn họ đi ra, Lão Bạch thả đồ vật đang cầm trong tay xuống.
“Tưởng tiên sinh, Tưởng phu nhân.”
Tưởng Viễn Chu nhận lấy tờ giấy kia từ trong tay Hứa Tình Thâm, anh đưa về phía Lão Bạch: “Sắp xếp lại, tất cả lịch trình hôm đó đều hủy.”
Lão Bạch liếc nhìn, có chút giật mình: “Tưởng tiên sinh, ngài muốn tham gia?”
“Phải, thịnh tình không thể chối từ.”
Lão Bạch cũng không ngờ, Hứa Tình Thâm đi vào đó, thuyết phục được Tưởng Viễn Chu, xin hỏi nguyên tắc của Tưởng tiên sinh ở đâu?
Oh, thiếu chút nữa thì anh quên rồi, trước mặt Hứa Tình Thâm, Tưởng Viễn Chu không hề có nguyên tắc.
Hứa Tình Thâm cười cười, đưa tay khoác lên trên vai Tưởng Viễn Chu.
“Lão Bạch, mệt cho anh ở bên cạnh Tưởng tiên sinh lâu như vậy, anh nói anh ấy không thích loại hoạt động này, cho rằng rất chán nản nhàm chán, hiện tại xem đi, anh vẫn chưa hiểu hết về anh ấy rồi.”
“Vì sao?” Hứa Tình Thâm hỏi.
Lão Bạch không nhịn được bật cười, còn có thể vì sao, nếu đổi thành một trợ lý đặc biệt là mỹ nhân chân dài da trắng, không phải là mỗi ngày bị cô cho ăn cục tức tới chết nghẹn sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)