: Yuè Yīng
Dọc đường đi, Mục Kính Sâm ngắm nhìn gương mặt của Phó Lưu Âm, anh tự lái xe, Phó Lưu Âm ngồi bên ghế phụ, bất ngờ quay đầu lại, vừa đối diện với tầm mắt của anh.
“Sao lại nhìn tôi như thế?”
“Tôi nhìn thần sắc của em, có thoải mái thật hay không.”
Hai tay Phó Lưu Âm nắm chặt ba lô trong tay, hỏi: “Nếu không, chả lẽ khóc lóc ở đây hay sao?”
“Vậy em đừng khóc đòi về nhà là tốt rồi.”
“Mục Kính Sâm, anh cảm thấy những người khác quan tâm tới tôi còn chưa đủ phải không?”
Mục Kính Sâm khẽ buông tay ra.
“Tôi sợ mỗi người nói một câu thôi cũng đủ để dìm chết em.”
“Bọn họ dám?” Phó Lưu Âm đối diện với ánh mắt của anh. “Đừng lo lắng, có người coi thường tôi, tôi sẽ đáp trả.”
“Em phải nhớ đấy.”
“Được.”
Mặc dù Mục Kính Sâm buông tay cô ra, nhưng anh vẫn xuống xe. Phó Lưu Âm đứng ở bên cạnh xe, Mục Kính Sâm thấy bên cạnh có vài sinh viên đi qua, bọn họ mang vẻ mặt quái dị liếc nhìn Phó Lưu Âm, sau đó ánh nhìn dừng lại trên người Mục Kính Sâm, rồi bước nhanh rời khỏi đó. Mục Kính Sâm nhìn bọn họ rời đi thật nhanh, anh nhíu chặt vùng xung quanh lông mày.
“Tôi hối hận, không nên đưa em tới đây.”
Đối phương còn chưa nói gì, chỉ là một ánh mắt như vậy, Mục Kính Sâm cũng đã không chịu nổi.
“Đó là bởi vì trong lòng anh suy nghĩ, bọn họ nghĩ về tôi như thế nào, nhìn tôi như thế nào, cho nên anh thấy ánh mắt của người khác không tốt đẹp gì.” Phó Lưu Âm đứng trước mặt người đàn ông, lấy tay bẻ cổ áo cho anh.
“Khi gặp những ánh mắt kiểu như vậy, tôi hướng mặt về phía trước, ai có thể làm tổn thương được tôi chứ?”
Vào thời khắc này, Mục Kính Sâm lại không thể không bội phục dũng khí của Phó Lưu Âm, Phó Lưu Âm khẽ cười với anh: “Tôi đi vào đây.”
Cách đó không xa, Diệp Thiệu Dương đang chuẩn bị lái xe vào trường học, chẳng qua là lơ đãng thoáng nhìn, thấy Phó Lưu Âm và Mục Kính Sâm đứng đối diện nhau, đang nói chuyện gì đó.
Diệp Thiệu Dương dẫm chân phanh lại, Phó Lưu Âm tới trường học?
Nét mặt anh ta lộ ra một chút khó có thể tin nổi, thực sự cho là mình nhìn nhầm, nếu như đổi thành người khác, hẳn là đã sớm trốn tránh ở nhà cũng không dám ra ngoài một bước?
Chuyện này ngày nào cũng lan truyền trong trường và bị “thêm mắm dặm muối”, từ trước đến nay xã hội này không thiếu chuyện “bỏ đá xuống giếng”.
Phó Lưu Âm xua tay với Mục Kính Sâm.
“Tới giờ thì đón tôi.”
“Ừ, được.”
Cô xoay người rời đi, bước tiến ung dung, không hề do dự rụt rè, đi qua cổng trường, Phó Lưu Âm thấy xe của Diệp Thiệu Dương đỗ ở đó.
Người đàn ông hạ cửa sổ xe xuống, Phó Lưu Âm liếc nhìn: “Thầy Diệp.”
Diệp Thiệu Dương cứng đờ, gật đầu: “Phó Lưu Âm, sao không xin nghỉ thêm mấy ngày nữa?”
“Bệnh cũng ổn rồi, đương nhiên là phải nhanh chóng tới trường ạ.”
Diệp Thiệu Dương nhướn mày, sắc mặt không chút thay đổi, Phó Lưu Âm ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Hiểu ở cách đó không xa, cô quay sang nói với Diệp Thiệu Dương: “Thầy Diệp, tạm biệt.”
“Ừ, tạm biệt.”
Phó Lưu Âm bước nhanh rời đi, Diệp Thiệu Dương nhìn chằm chằm theo bóng lưng của cô, hôm nay cô thoải mái như vậy, cũng chỉ là nghĩ rằng mọi chuyện quá đơn giản mà thôi.
“Triệu Hiểu!”
Triệu Hiểu ở phía trước nghe thấy có người gọi mình, không khỏi dừng lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)