Ngày hôm sau, lúc Phó Lưu Âm tỉnh dậy, cảm thấy cổ hơi đắng.
Cô thử động đậy, Mục Kính Sâm mở mắt nhìn cô, “Dậy rồi?”
Phó Lưu Âm sờ sờ cổ mình, phát hiện mình ngủ trên cánh tay Mục Kính Sâm.
“Mấy giờ rồi?”
“Còn sớm.”
Phó Lưu Âm xoay người nhìn ra phía ngoài cửa sổ, “Giờ là ban ngày hay buổi tối vậy?”
Mục Kính Sâm nhìn đồng hồ, “Ngủ tiếp đi, mới hơn năm giờ.”
Bàn tay nhỏ của cô khẽ xoa đôi mắt, “Được.”
Phó Lưu Âm quả thật rất mệt, như thể nửa đời chưa được ngủ, tiếng hít thở trầm ổn của cô truyền vào tai Mục Kính Sâm.
Lúc tiếng chuông di động reo lên, Mục Kính Sâm sợ làm ồn Phó Lưu Âm, anh vô cùng cẩn thận rút cánh tay mình ra, nhanh chóng cầm lấy di động bắt máy.
“Alo, sếp Mục!” Trong điện thoại truyền đến một giọng nam.
Mục Kính Sâm giày cũng không đi, lòng bàn tay nắm chặt di động, bước ra ban công xong lúc này anh mới dán di động vào bên tai, “Alo.”
“Sếp Mục, tên nhân viên anh bảo chúng tôi tìm, đã tìm được rồi ạ.”
“Ở đâu?”
“Đã được chúng tôi đưa về sân huấn luyện rồi ạ.”
“Tìm được hắn ở đâu?”
Người huấn luyện viên theo bên cạnh Mục Kính Sâm đi về phía trước, “Tôi cho lén theo dõi khu Lâm Viên đó, tên nhóc đó không biết sống chết, lúc rạng sáng lén lút xuất hiện, chúng tôi vừa lúc bắt được hắn về.”
Mục Kính Sâm đi thẳng vào phòng nhỏ trước mặt, trước cửa có người canh gác. Anh mở cửa đi vào, bên trong ánh đèn lờ mờ nhưng cũng đủ để anh thấy rõ tên đàn ông đang bị trói kia.
Mục Kính Sâm nhấc chân đi tới phía trước, người huấn luyện viên ở đàng sau cũng đi theo. Tới trước mặt gã đàn ông, Mục Kính Sâm phất tay, “Anh ra ngoài trước đi, còn nữa, dẫn mấy người đi luôn, tôi muốn một mình hỏi hắn ít câu.”
“Dạ.”
Cửa lần thứ hai bị đóng lại. Gã đàn ông kia đôi tay bị trói sau lưng một cây cột. Hắn mở to đôi mắt sợ hãi nhìn về phía Mục Kính Sâm, “Anh là ai hả?”
“Mày đã làm gì Phó Lưu Âm?”
Gã đàn ông hai chân run run, “Phó Lưu Âm gì?”
Bàn tay Mục Kính Sâm nắm chặt. Lúc xuống xe, anh cầm cái roi trên đồng hồ xe xuống theo; lúc này, cái roi thô ráp đang đập đập trong lòng bàn tay anh. Ngón tay anh khẽ buông lỏng, cái roi từ lòng bàn tay anh thoát ra ngoài. Cổ tay anh vung lên, đuôi roi hơi vụt xuống mặt đất, ngọn gió lạnh thấu xương nổi lên. Mục Kính Sâm đột nhiên vụt cánh tay, cái roi không chút khách khí chờ đợi hỏi thăm người gã đàn ông.
“Áaaaaa!!!”
Tiếng kêu thê lương thảm thiết quanh quẩn khắp phòng, sau đó xuyên qua cánh cửa mỏng ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)