Người đàn ông giơ tay treo cây đèn pin lên sau đó ngồi xổm người xuống. Phó Lưu Âm đang quỳ rạp bất động trên mặt đất. Hắn vòng tay ra sau lưng cô, kéo cô ngồi thẳng dậy, trói hai tay cô lại bằng một sợi dây plastic.
Hắn đối với nơi này dường như rất quen thuộc. Phó Lưu Âm không còn chút tri giác. Hắn để cô ngồi trên mặt đất lạnh như băng, phía sau lưng lại cứng như đá. Chỉnh tư thế ngồi cho cô xong, hắn đứng dậy tháo cây đèn pin xuống, rọi đèn vào mặt Phó Lưu Âm.
Dưới ánh đèn, sắc mặt cô có vẻ càng trở nên trắng bệch hơn. Hắn căn bản không hề lo lắng sẽ có người đến gần, bởi vì các giảng viên và sinh viên không ai cần thiết phải đi ngang chỗ này.
Ngày thường chỗ này luôn đóng cửa. Ngày mai, bọn họ sẽ rời khỏi khu Lâm Viên này, chờ qua đêm nay, sau khi họ rời đi, nơi này sẽ lại bị đóng cửa.
Người đàn ông ngồi xổm người xuống, thò tay vào túi của Phó Lưu Âm lục tìm điện thoại di động của cô.
Hắn thử mở khóa nhưng cần mã vân tay. Hắn đưa điện thoại di động tới bên tay Phó Lưu Âm, ấn ngón tay cô lên màn hình mở khóa, sau đó lại thêm dấu vân tay của mình vào.
Làm xong hết thảy, hắn lấy trong túi quần ra một ống tiêm, bên trong đã bơm đầy chất lỏng.
Hắn xác định Phó Lưu Âm đã hoàn toàn bất động mới dùng một con dao nhỏ cắt sơi dây plastic đang khóa tay cô. Sau đó hắn tiêm thuốc vào người cô.
Sau một lúc lâu, hắn cầm lấy đèn pin rồi đi ra ngoài.
Khoảng chín giờ rưỡi tối, người ở bên khu vui chơi kia mới được sắp xếp rời đi.
Triệu Hiểu và mấy nữ sinh khác đang ở cùng một chỗ. Diệp Thiệu Dương đuổi lên trước vài bước: “Triệu Hiểu!”
“Thầy Diệp.”
Diệp Thiệu Dương liếc nhìn bốn phía xung quanh: “Tôi vẫn không thấy bóng dáng Phó Lưu Âm đâu. Em ấy đâu rồi?”
Triệu Hiểu ấp úng, cũng không thể nói Phó Lưu Âm vẫn còn đang ở chỗ kia. Từ cách nói chuyện của Mục Kính Sâm, cô cũng hiểu nhất định Mục Kính Sâm chính là mượn cớ giữ Phó Lưu Âm lại nhà hàng, sẽ không chịu thả người.
“Còn đang ở nhà hàng sao?”
“Không có.”
Diệp Thiệu Dương lo lắng hỏi: “Vậy em ấy đâu?”
Triệu Hiểu thấy chung quanh toàn là bạn học, cô đi tới trước mặt Diệp Thiệu Dương, đè thấp giọng nói: “Thầy Diệp, Âm Âm bị bạn trai đưa đi. Em đoán ngày mai mới trở lại ạ.”
“Cái gì?”
Triệu Hiểu rụt cổ một cái. Sắc mặt người đàn ông trở nên có chút khó coi: “Thực sự là hồ đồ mà.”
“Thầy Diệp yên tâm, ngày mai nhất định Âm Âm sẽ trở lại.”
Diệp Thiệu Dương cũng không còn cách nào khác: “Được rồi, cũng không còn sớm nữa, các em mau trở về nghỉ ngơi đi.”
“Vâng ạ.”
Triệu Hiểu trở lại cùng đám bạn học.
—
Mục Kính Sâm ở sân huấn luyện một lúc. Trở về nhà, lấy điện thoại ra xem, người phụ nữ này đi dã ngoại vui đến mức quên cả chồng của mình luôn rồi.
Đến cả một tin nhắn cũng không có chứ đừng nói là một cuộc gọi.
Mục Kính Sâm nằm dài trên giường, buổi tối không nhìn thấy cô quanh quẩn trong phòng, lòng anh cảm thấy vô cùng trống trải.
Mục Kính Sâm cũng không biết bản thân bực bội vì cái gì. Anh nghĩ ngợi hồi lâu, có phải anh đang quan tâm quá mức tới cô rồi hay không?
Mới vừa rồi rõ ràng là anh vẫn còn ở cùng với cô, cũng chỉ mới có hơn một tiếng đồng hồ mà thôi. Mrong lòng Mục Kính Sâm mặc dù tự bảo với mình như vậy nhưng vẫn không thể ngăn được các ngón tay thuần thục đánh một hàng chữ rồi nhanh chóng gửi tin nhắn đi:“Ngày mai lúc nào trở lại?”
Khoảng 2 phút sau, điện thoại di động của anh mới rung lên.
“Buổi chiều. Không nói nữa, tôi phải đánh bài.”
Mục Kính Sâm trừng mắt đọc đi đọc lại tin nhắn này đến vài lần. Anh vứt điện thoại snag một bên. Quên đi, không nghĩ nữa.
—
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

