Vài ngày sau.
Phó Lưu Âm đang học thể dục, chạy bền xong, cô lôi kéo Triệu Hiểu cho cô ấy đi bộ một lúc.
Triệu Hiểu mặc kệ, chỉ muốn ngồi xổm xuống đất, “Chịu không nổi, tớ sắp chết.”
“Nói bậy gì đấy!” Phó Lưu Âm kéo cô ấy đi tiếp. “Mới vừa chạy bền xong, không được ngồi xổm xuống ngay.”
Hai người tiếp tục đi tới, cũng không biết Hàn Cạnh từ đâu nhảy ra, cậu ta ngăn trước mặt Phó Lưu Âm, “Bạn học!”
Triệu Hiểu dừng bước chân, “Âm Âm, các cậu nói chuyện trước đi, tớ đi một chút.”
“Không cần.” Phó Lưu Âm giữ chặt tay cô ấy, kéo cô ấy về chính mình cạnh người mình, “Bạn Hàn, cậu tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Cô gái hôm ở căn tin trường, tớ thật sự không quen biết cô ta, càng đừng nói có quan hệ bạn bè nam nữ gì đó.” Hàn Cạnh sốt ruột giải thích, “Tớ hy vọng cậu đừng hiểu lầm.”
“Cho dù cô ta có phải bạn gái cậu không, tôi đều không quan tâm, đó chính là việc riêng của cậu không phải sao?”
Hàn Cạnh cảm thấy mình oan uổng cực kỳ, “Tớ cũng không biết sao lại có những người không thể hiểu được tới đây…”
“Nếu cậu và cô ấy thật sự không có gì, cô ta một người con gái cũng sẽ không đến mức như vậy chứ?” Phó Lưu Âm chác chắn là không tin, nhưng lời này thốt ra khỏi miệng, cô lại cảm thấy mình đang làm điều thừa. “Tôi chẳng có ý gì khác, chỉ nói loại chuyện này… thật sự không quan hệ tới tôi; hơn nữa, tôi cũng có bạn trai rồi.”
Cũng không biết Hàn Cạnh có nghe lọt lời cô không, cậu ta ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Phó Lưu Âm, vừa định mở miệng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Triệu Hiểu kêu.
“Lại tới nữa!”
Hai người chưa kịp phản ứng xem là chuyện gì, Phó Lưu Âm nghe thấy có tiếng bước chân dồn dập chạy tới, tập trung nhìn, lại là cô gái lần trước gặp ở căn tin.
Phó Lưu Âm vội giữ chặt tay Triệu Hiểu, “Chúng ta đi mau.”
Lại sắp vừa khóc vừa quậy, không thể mất mặt được hơn nữa.
Hàn Cạnh nhấc chân ngăn các cô lại, “Đừng đi, tớ sẽ bảo cô ta nói cho rõ ràng.”
Cô sinh viên đã đi tới trước mặt bọn họ, nhìn Phó Lưu Âm, hốc mắt hơi đỏ, “Lại là cô ta!”
“Không phải, không phải!” Phó Lưu Âm vừa xua tay, vừa lắc đầu, “Thật sự không phải tôi.”
“Bạn à, cậu không thể thành toàn cho chúng tôi sao?” Cô sinh viên chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, cô ta bằng bất cứ giá nào, vì hai ngàn tệ đó! Thật ra không phải muốn khóc thật, mà là nghĩ tới việc có thể lấy số tiền này đi mua túi xách, cảm xúc của cô ta lại dâng lên, kỹ thuật diễn đó muốn đè xuống cũng đè không được à!
“Phải phải phải!”
Hàn Cạnh tức giận đến nỗi sắc mặt xanh cả, “Cô là khoa tài vụ kế toán đúng không? Tôi với cô căn bản không quen biết…”
Cô sinh viên kia luôn có thể chọn thỏa đáng thời cơ “từ trên trời rơi xuống”. Phó Lưu Âm thấy cô ta thì lại rất cao hứng, ít ra cô không cần nghĩ phải ứng đối Hàn Cạnh thế nào, cô ta sẽ thay cô chặn hết mối phiền toái này.
—
Quay lại nhà họ Mục, Lăng Thời Ngâm mấy ngày nay không xuống lầu, theo như lời Mục Thành Quân là ở trong phòng dưỡng bệnh.
Mục Kính Sâm sau khi trở về liền đi thẳng lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ đi vào, lại không phát hiện thấy bóng dáng Phó Lưu Âm. Có điều trong phòng thay quần áo có tiếng nhạc truyền ra, Mục Kính Sâm đi tới cửa, thấy Phó Lưu Âm kéo cái rương da ra, “Em đang làm gì vậy?”
Phó Lưu Âm lúc này đang ngồi xổm trên mặt đất, nghe thấy giọng Mục Kính Sâm, cô đứng dậy rồi quay đầu nhìn về phía anh, “Anh về rồi.”
“Em thu dọn đồ làm gì?”
Phó Lưu Âm tiến lên mấy bước, hai tay ôm lấy cánh tay Mục Kính Sâm, “Có chuyện bàn bạc với anh.”
“Không bàn nữa.” Mục Kính Sâm vứt xuống hai chữ xong liền muốn xoay người đi ra ngoài.
Phó Lưu Âm vội ôm chặt cánh tay anh, “Tôi vẫn chưa nói mà.”
“Tôi đại khái đã có thể đoán được, em muốn ở ký túc xá trường?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
