Mục Thành Quân ngồi ở sô pha, tầm mắt ngẩng lên nhìn chằm chằm về phía Phó Lưu Âm.
Bà Mục đầu tiên là gọi điện thoại bảo bác sĩ gia đình tới, bà ta thấy bộ dạng này của Lăng Thời Ngâm trông thật ghê người.
“Thời Ngâm, trước đừng nói gì cả, đi lên lầu tắm rửa sạch đi, bác sĩ sẽ lập tức tới đây xem cho con…”
“Mẹ, chuyện hôm nay chính là đã được xếp đặt trước, những người đó dựa vào cái gì mà nói con là vợ Phó Kinh Sênh? Đó đều là vì bọn họ nghe Phó Lưu Âm sai bảo mới có thể làm như vậy với con…”
Trên mặt Phó Lưu Âm không có chút nào sợ hãi, cô nhìn thẳng vào mặt Lăng Thời Ngâm, thật như đang xem một người vô cớ gây rối.
“Chị dâu, ai bảo chị trước kia một hai nói mình là Tưởng phu nhân chứ? Bọn họ đã định là nhầm lẫn chị với Tưởng phu nhân kia. Lúc ở trường, em cũng đã đụng một đám người xông tới tính sổ, chẳng lẽ khi đó bọn họ là được chị sai sao?”
Lăng Thời Ngâm tức muốn hộc máu, phất tay.
“Cô là em gái Phó Kinh Sênh, bọn họ tìm cô thì có quan hệ gì tới tôi?”
“Thế hôm nay những người kia như vậy với chị thì có quan hệ gì tới tôi?”
“Lúc ấy cô ở ngay đấy nhưng cô lại khoanh tay đứng nhìn, cô rõ ràng là muốn xem tôi chết…”
Bà Mục ngồi bên cạnh, nghe hai người cô một lời tôi một ngữ, dạo này quá nhiều chuyện, bà ta cũng càng ngày càng cảm thấy tinh lực theo không kịp.
“Lúc ấy chị nói với họ tôi là em gái Phó Kinh Sênh, bảo họ tìm tôi mà tính sổ, chẳng lẽ tôi phải đứng tại chỗ chờ bị họ đánh sao?” Phó Lưu Âm không khỏi cười lạnh ra tiếng. “Chị dâu, vì để thoát thân, chị cũng chẳng từ thủ đoạn.”
Lúc Mục Kính Sâm đi vào nhà, phòng khách vô cùng náo nhiệt, Lăng Thời Ngâm đang như người điên mà cắn người lung tung.
Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Lưu Âm ngẩng đầu lên. Vừa rồi ở trên xe, cô đã nhắn tin cho Mục Kính Sâm, cô không muốn Lăng Thời Ngâm một khóc hai quậy rồi bà Mục lại mềm lòng, lại dùng cái thước kia “chăm sóc” mình.
Người giúp việc mang nước tới, nhúng khăn lông rồi vắt khô. Người giúp việc đến bên cạnh Lăng Thời Ngâm, nói: “Mợ cả, tôi lau mặt cho mợ.”
“Âm Âm, con nói thực đi, chuyện này có phải con xếp đặt?”
Mục Thành Quân nhìn Lăng Thời Ngâm vừa bị người ta ra sức mà đánh, mặt mũi bầm dập, tóc tai hỗn độn, chỗ cổ còn có mấy vết cào cấu rõ ràng. Trong lòng hắn rất rõ, việc này chính do Phó Lưu Âm làm.
Mục Kính Sâm dĩ nhiên cũng hiểu.
Phó Lưu Âm lắc lắc đầu: “Không có, con xếp đặt người khi nào chứ? Mẹ, con thật sự cũng không làm gì cả.”
“Âm Âm, mẹ biết con và Thời Ngâm như nước với lửa…”
Mục Kính Sâm lập tức nắm tay Phó Lưu Âm, anh ngắt lời bà Mục: “Mẹ, Âm Âm cũng đã nói không có chuyện đó, mẹ nói như vậy nghĩa là sao? Nếu làm, chúng con nhất định sẽ thừa nhận, chẳng lẽ muốn Âm Âm lúc ấy ở lại cạnh chị dâu để cùng bị đánh thì mọi người mới không nghi ngờ cô ấy sao?”
Người đàn ông nói xong lời này, kéo Phó Lưu Âm đứng dậy.
“Âm Âm cũng bị sợ, bọn con lên lầu trước vậy.”
“Mẹ!!!” Lăng Thời Ngâm kết luận việc này có quan hệ với Phó Lưu Âm nhưng lại không may, không có chứng cứ chắn chắn. “Chẳng lẽ trong lòng mẹ không phải đã quá rõ sao?”
Bà Mục nhíu mày: “Thời Ngâm, đây dù sao cũng chỉ là suy đoán của con.”
“Mẹ thiên vị cô ta, mẹ rõ ràng là thiên vị cô ta!” Lăng Thời Ngâm giận tới cực điểm, gần như đánh mất lý trí, cô ta dùng ngón tay chỉ vào bà Mục, nói: “Có phải vì cô ta có thể nối dõi tông đường cho nhà họ Mục nên mọi chuyện mẹ đều che chở cho cô ta? Chuyện hôm nay đã rõ ràng, đôi mắt của mẹ chẳng lẽ không nhìn thấy sao?”
Sắc mặt bà Mục thay đổi, sắc mặt Mục Thành Quân xanh mét, nói: “Câm miệng! Sao cô nói chuyện như vậy với mẹ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)