“Lâm Viên lớn như vậy làm sao mà tìm?” Diệp Thiệu Dương nhíu chặt mày, mặt đầy u sầu.
Triệu Hiểu ở sau anh ta đề nghị: “Người nhiều nhân lực sẽ đông, gọi các bạn cùng đi tìm đi ạ.”
“Như vậy không thể được.” Người nhân viên bên cạnh nói. “Các anh gấp gáp như vầy, lỡ dẫm hư hết mấy giống cây quý giá thì sao?”
Diệp Thiệu Dương đưa mắt nhìn lại, nhìn về phía người nhân viên kia, nói: “Lâm Viên này trước kia là mở để kinh doanh, nếu để cho người ta tham quan thì sao còn sợ bị người làm hư? Hơn nữa học trò tôi biết đúng mực, các em ấy chỉ vào tìm người, tôi cũng sẽ dặn các em phải cẩn thận. Hiện tại chuyện xảy ra ở lâm viên các anh, vừa rồi ở trên xe tôi đã báo công an rồi, cảnh sát sẽ tới lập tức. Nếu chúng ta có thể tìm được sinh viên ấy trước khi cảnh sát tới, trách nhiệm của phía các anh cũng có thể giảm một ít tương đối.”
Người nhân viên do dự, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được rồi.”
Triệu Hiểu quay đầu lại vẫy tay, bảo mấy bạn nữ trong lớp vào cả. Diệp Thiệu Dương mặt đầy tâm trạng, anh ta bước ra ngoài mấy bước. Lớp trưởng vẫn đứng ở cửa, anh ta nói với lớp trưởng: “Kêu thêm mấy bạn nam vào, cùng nhau vào tìm thử xem.”
“Dạ.”
Triệu Hiểu nhịn không được, hỏi: “Thầy Diệp, thầy gọi mấy bạn nam vào là lo lắng chuyện gì sao?”
“Lỡ gặp gã nhân viên kia, mấy đứa con gái các em không ứng phó được.”
“Đúng đúng.” Triệu Hiểu gật gật đầu. “Nếu như vậy, bọn em phải nhanh vào tìm.”
Bọn họ chân trước vừa mới đi vào, sau lưng, Mục Kính Sâm cũng đã tới rồi. Ở cổng Lâm Viên còn một người thầy và vài sinh viên khác đứng canh.
Mục Kính Sâm bước nhanh tới.
“Phó Lưu Âm đâu?”
“Thầy Diệp dẫn sinh viên vào tìm rồi.”
Mục Kính Sâm sắc mặt xanh mét, tràn ngập vẻ phẫn nộ phát tiết không được. Anh bước nhanh vào, nghe phía trước có người gọi tên Phó Lưu Âm. Người đàn ông nhìn xung quanh bốn phía, vườn lớn như vậy, phải đi đâu tìm?
Huống hồ, Phó Lưu Âm nói không chừng đã sớm ra khỏi nơi này, níp ở một chỗ khác. Diệp Thiệu Dương vừa quay đầu lại liền thấy Mục Kính Sâm, anh ta bước nhanh tới đón.
“Mục tiên sinh!”
“Chỗ này có camera không? Phó Lưu Âm tối qua sau khi vào, rốt cuộc có đi ra không?”
“Vừa nãy hỏi nhân viên rồi, nói là có gắn camera, cũng không liên lạc được với gã nhân viên kia, hiện tại cũng chưa thể xác định Phó Lưu Âm có phải đang ở trong vườn không, chỉ có thể tìm trước mới nói tiếp được.”
Mục Kính Sâm đứng tại chỗ, thần sắc kỳ quái, nói không nên lời. Diệp Thiệu Dương nhìn anh.
“Mục tiên sinh?”
“Tìm trước đi.”
Anh nghĩ đến tối hôm qua đã làm chuyện đó cùng Phó Lưu Âm, anh không nhìn ra được chút gì không thích hợp từ trên gương mặt cô, càng không nghĩ tới cô lại muốn bỏ đi.
Nhưng nghĩ lần trước cô cả đêm không về, trước đó không phải cũng không có tí dấu hiệu nào đó sao? Phó Lưu Âm có đôi khi như mang một cái mặt nạ giả, ngay cả anh người ngủ bên cạnh cô rất khó đoán được trong lòng cô rốt cuộc đang nghĩ gì.
Diệp Thiệu Dương quay lại với đám người, đi theo phụ sinh viên sốt ruột tìm kiếm.
Nhưng Mục Kính Sâm từ đầu đến cuối lại đứng tại chỗ. Trong lòng anh cũng sốt ruột, lo lắng, nhưng bỏ loại tình cảm này qua một bên, trong lòng anh lại bị một cơn phẫn nộ khác chiếm cứ.
Bởi vì anh thật sự nhận định, Phó Lưu Âm chắc chắn đã bỏ chạy.
Mục Kính Sâm xoay người bỏ đi, một chân bước ra khỏi cổng lớn, ngừi thầy giáo đứng chờ bên ngoài tưởng có tin tức gì, “Tìm được em ấy rồi sao?”
Mục Kính Sâm không thốt một tiếng, anh ngẩng đầu nhìn camera ở cổng, người thầy giáo theo tầm mắt anh mà nhìn lại.
“Chúng tôi có hỏi qua, camera hư rồi.”
Người đàn ông nhìn kiến trúc xung quanh lâm viên, cuối cùng, tầm mắt anh như ngừng lại ở phía đối diện.
Mục Kính Sâm bước nhanh qua. Anh đứng ở cửa, nơi này tường được xây cao, hai bên mỗi bên đặt một bức tượng sư tử đá, uy phong lẫm lẫm, mà thứ Mục Kính Sâm quan tâm cũng không phải mấy cái đó, lực chú ý của anh dừng ở mấy camera gắn trên tường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

