Trong lòng Phó Lưu Âm luôn sợ hãi cảnh tượng như vậy, mặc dù lúc nào cũng có lái xe của Mục Kính Sâm đưa đón, nhưng cô luôn cảm thấy chuyện cô là em gái Phó Kinh Sênh, sớm muộn không giấu được mãi, cô biết những người đó căm hận Phó Kinh Sênh nhiều như thế nào.
Bọn họ hận anh trai cô nhiều như thế, sẽ hận luôn cả cô.
"Nhất định phải đền mạng!"
Phó Lưu Âm không biết đối phương ném vật gì vào, cô chỉ cảm giác được trán bị va trúng, cô ôm đầu lui về phía sau, hiện tại vừa lúc tan học, không ít sinh viên vây xung quanh.
"Cái gì mà em gái Phó Kinh Sênh?"
"Trời ạ, là tên sát nhân biến thái trong tin tức nói sao?"
Phó Lưu Âm ôm đầu, cô chưa từng như hoảng hốt kinh sợ như lúc này, cô nghe thấy người khác luôn mồm dùng từ sát nhân để mô tả Phó Kinh Sênh, bước chân cô nặng trĩu, Triệu Hiểu ở bên cạnh ôm lấy bả vai của cô.
"Âm Âm, cậu không sao chứ?"
Mấy người nhà kia tức giận phá tan vòng chắn của bảo vệ xông tới, Phó Lưu Âm không nghĩ ngợi nhiều, cô xoay người chạy vào trong trường. Triệu Hiểu theo ở phía sau, bảo vệ đang ra sức ngăn ở cửa, trong đầu Phó Lưu Âm đã sớm trống rỗng, Triệu Hiểu vất vả đuổi theo cô.
"Âm Âm, cậu đi đâu?"
"Không phải... Không phải còn có cửa nam sao? Tớ đi lối cửa nam."
"Cậu chắc là cửa nam sẽ không có ai sao?"
Phó Lưu Âm dừng bước, ánh mắt kinh ngạc dừng lại trên gương mặt của Triệu Hiểu, sắc mặt Triệu Hiểu lo lắng nhìn về phía cửa chính.
"Nhiều người tới như vậy, rốt cuộc bọn họ muốn làm gì chứ?"
"Triệu Hiểu, cậu cũng nghe được bọn họ nói rồi đấy..."
"Nghe được thì thế nào? Cho dù cậu là em gái của Phó Kinh Sênh thật, vậy thì sao hứ? Chuyện anh trai cậu đã làm, cũng không liên quan gì tới cậu cả, bọn họ có tư cách gì mà tới trường học gây náo loạn?" Triệu Hiểu nói, vành mắt liền ửng đỏ.
Tiếng huyên náo ở cổng càng lúc càng dữ dội, tranh cãi ầm ĩ không ngừng, còn có tiếng kêu khóc. Loại đau đớn tận tâm can này không lừa người, người phụ nữ trung niên bị ngăn lại ở bên ngoài, bà ta quỳ trên mặt đất, đấm ngực gào khóc: "Trả lại con trai cho tôi, đền mạng cho con trai tôi —— nó còn trẻ như vậy, tại sao mấy người có thể sống tốt? Còn con trai tôi nằm ở dưới lòng đất lạnh như băng?"
Người xúm lại xem càng lúc càng nhiều, không ít nữ sinh chỉ trỏ về hướng Phó Lưu Âm. Đôi môi Phó Lưu Âm bắt đầu run rẩy, bên tai là tiếng kêu khóc của người phụ nữ trung niên kia.
"Lại còn sắp đặt là tai nạn ngoài ý muốn... Con trai, mẹ không chấp nhận nổi chuyện con bị người ta hại chết."
Viền mắt Phó Lưu Âm cay xè, tầm nhìn cũng không rõ. Trên mặt cảm giác được những giọt nước nóng hổi, Triệu Hiểu thấy dáng vẻ này của cô, cảm thấy sợ hãi: "Âm Âm, cậu đừng khóc nha, đừng khóc."
Cô khóc thút thít: "Triệu Hiểu, tớ cũng mong muốn những chuyện đó chưa từng xảy ra..."
Triệu Hiểu nhìn bảo vệ đã không ngăn nổi nữa, cô đưa tay kéo cánh tay Phó Lưu Âm.
"Âm Âm, những người đó giống như điên rồi, nếu như họ xông vào được, chắc chắn sẽ không buông tha cho cậu, cậu mau tìm một chỗ trốn đi."
Phó Lưu Âm thấy đã có người xông vào được, cô nhấc chân lên muốn chạy.
"Âm Âm, không chừng những người đó đã hỏi thăm rõ ràng cậu học ở lớp nào, cậu đừng vào trong lớp, chạy mau."
Phó Lưu Âm không kịp nghĩ nhiều như vậy nữa, cũng may mà có Triệu Hiểu nhắc nhở cô một câu như vậy. Thế nhưng trong sân trường lớn như vậy, cô còn có thể chạy đi nơi nào, ở đây cô vẫn chưa quen thuộc.
Phó Lưu Âm chạy về phía trước, bất ngờ bị ai đó cầm cổ tay, cô nhìn ra ngoài, Hàn Cạnh lôi cô một cái.
"Mau, bị bọn họ thấy sẽ không tốt."
Phó Lưu Âm đi theo phía sau cậu ta, cô cũng không biết cậu ta muốn dẫn cô đi đâu.
Hai người đi tới trước một căn phòng học rất nhanh, Hàn Cạnh móc chìa khóa ra mở cửa, cậu ta nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai, lúc này mới đẩy Phó Lưu Âm đi vào.
Trong phòng rất rộng, sàn nhà bằng gỗ cũng được dọn sạch sẽ, cách đó không xa đặt một chiếc đàn dương cầm bên góc, Hàn Cạnh thấy cô còn chưa hoàn hồn, nói: "Đừng lo lắng, nơi này là hội sinh viên tổ chức tập luyện, bọn họ không biết mà tìm tới đâu."
"Cảm, cảm ơn."
Hàn Cạnh kéo chiếc ghế tới.
"Cậu ngồi đi."
Phó Lưu Âm ngồi xuống, hai tay vẫn còn đang run rẩy, Hàn Cạnh ngồi xổm người xuống, đối diện với tầm mắt với cô.
"Muốn uống nước không? Tớ lấy cho cậu ly nước."
"Không cần."
"Đừng sợ, trường học cũng sẽ giải quyết, không để bọn họ tiếp tục tìm cậu gây phiền phức."
Phó Lưu Âm nắm chặt hai tay, không muốn mở miệng nói chuyện nữa, cô cũng rất sợ người khác hỏi cô về những chuyện này.
Trong sân trường, không ít người thân của người bị hại không khống chế được muốn gây ẩu đả, sắc mặt bọn họ cực kỳ bi ai, nhưng không thể nghi ngờ là cũng khiến người khác phải sợ hãi.
"Phó Lưu Âm ở đâu? Cô ta ở đâu?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


