Một tiết buồn tẻ vô vị kết thúc, tiếng chuông hết tiết reo lên, Triệu Hiểu lấy đồ trong túi xách nhét vào túi quần.
“Âm Âm, đi WC không?”
“Không.”
“Tớ đi đây.”
Cậu sinh viên này khuôn mặt lại xa lạ, trước kia chưa bao giờ gặp. Mục Kính Sâm quan sát sườn mặt Phó Lưu Âm, thấy trên mặt cô có kinh ngạc, nhưng cũng chỉ hơi lướt qua.
“Bạn à, bạn ngồi sai chỗ rồi.”
“Tớ biết.” Cậu sinh viên nhìn cô gái trước mặt. “Hình như trước giờ tớ chưa thấy cậu.”
“Tôi cũng chưa thấy cậu bao giờ đó.” Phó Lưu Âm dịch người sang một bên. “Bạn tôi sắp quay lại rồi, cậu mau đi đi thôi.”
“Thuận tiện, có thể add WeChat không?”
Tâm tư Phó Lưu Âm vốn nhạy cảm, hơn nữa, loại sự tình này cũng rõ ràng, có điều cô làm như không hiểu. Nếu nói là cố ý, cậu sinh viên này hẳn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô đúng không? Ý tứ có thể sâu bao nhiêu đây? Tám phần là thấy cô trông không tồi, theo đuổi trước rồi nói sau, thành thì tốt, nếu không thành cũng không bị coi là chuyện mất mặt bao nhiêu.
“WeChat, tôi chưa bao giờ thêm người lạ.”
“Tớ chỉ muốn làm bạn với cậu.”
Phó Lưu Âm trưng ra một bộ mặt khước từ. Mục Kính Sâm nhìn, trên khuôn mặt như tòa băng sơn của anh có ý cười, may là lập trường của Phó Lưu Âm đủ kiên định, không là bị mấy thằng nhóc đó câu mất hồn rồi.
“Chỉ là số điện thoại thôi mà, phải để ý vậy sao?”
“Ừm.” Phó Lưu Âm cũng không khách khí, trả lời thẳng.
Cậu sinh viên cười cười, cũng không bởi vậy mà rút lui có trật tự. Phía sau mấy thằng bạn còn cổ vũ cậu ta cố lên, một người trong đó đứng dậy, kéo cao giọng nói, nói: “Này, mỹ nữ, tôi vừa lấy được số điện thoại của cậu đấy!”
Cậu sinh viên bên cạnh Phó Lưu Âm cười cười, “Đây là đạo lý gì thế? Cậu nói không cho, nhưng lại cho người khác.”
Phó Lưu Âm nhíu mày, cô bạn ngồi bên tay phải ngó qua.
“Âm Âm, lại là người muốn theo đuổi cậu à!”
Cậu sinh viên thấy cô vẫn không nói lời nào, dứt khoát tiến lại gần hơn.
“Bạn à, tốt xấu giải thích một chút, sao nói cho cậu ta mà không nói cho tôi được chứ?”
Mục Kính Sâm hơi nheo mắt lại, trường đại học bây giờ không được rồi, toàn dạy sinh viên nam ra thứ huênh hoang khoác lác sao? Phó Lưu Âm cũng cảm thấy có chút bực bội, mấy người đàng sau vẫn còn ồn ào. Cô buông bút trong tay xuống, ngoái đầu lại, một đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía đám người. Khóe miệng cô nhếch lên, nụ cười cũng không rõ ràng, rất giống như phẩy một nét bút lên tờ giấy bằng bút màu trong.
“Cậu có số của tôi?”
“Đúng vậy.” Cậu sinh viên muốn chọc cô. “Lần trước đi học tôi có hỏi cậu, cậu không nói hai lời liền cho tôi.”
“Vậy sao.” Phó Lưu Âm còn nói thêm: “Nếu cậu đã có số của tôi rồi, cậu cho cậu ta là được, còn tới hỏi tôi làm gì?”
Tầm mắt cô xẹt qua, định xoay người lại, đuôi mắt lại liếc thấy bóng dáng một người đàn ông ngồi trong một góc.
Phó Lưu Âm trợn to con mắt, như không tin mà lấy tay dụi dụi mắt. Mục Kính Sâm hếch cằm với cô, trong mắt ý cười không giấu được, tràn đầy ra ngoài. Cô lại cảm thấy sau lưng chợt lạnh, vội xoay người lại.
Cậu sinh viên bên cạnh cũng không ngờ lấy số điện thoại thôi lại khó như vậy.
“Mỹ nữ, cho chút mặt mũi đi!”
“Đi mau!” Phó Lưu Âm nói.
Cậu sinh viên hơi ngây ra. “Cậu cho tôi số điện thoại, tôi đi liền.”
Nhưng Phó Lưu Âm không nghe được người khác nói gì nữa, khắp đầu óc cô đều là hồ dán. Sao Mục Kính Sâm lại ở đây? Anh vào khi nào? Anh thấy cả rồi? Còn nữa, anh đang cười, đây là có ý gì? Phó Lưu Âm hoàn toàn bối rối, đây là lớp học chung đó, anh không cảm thấy nhàm chán sao?
Cậu sinh viên bên cạnh vẫn đang nói nói, không cam lòng bất lực trở về. Phó Lưu Âm lập tức bị giọng nói của cậu sinh viên kéo về hiện thực, cô xoay trừng mắt nhìn cậu ta.
“Cậu đi nhanh đi!”
“Nếu tôi không đi thì sao?”
“Nếu cậu không muốn đứt tay đứt chân thì mau về chỗ cậu ngồi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


