Động tác của Phó Lưu Âm cực nhanh, có mấy người còn chưa kịp thấy, chỉ thấy Tiếu Hàm Bình đã nằm trên mặt đất, dậy cũng không dậy được mà cứ khóc như vậy.
“Hàm Bình!!!”
“Bình Bình!!!”
Tiếu Hàm Bình một tay để lên lưng; mấy cô bạn cùng phòng với Triệu Hiểu nhìn, muốn cười mà lại không dám cười ra tiếng.
Triệu Hiểu cũng vậy, cong miệng, vẻ mặt kinh ngạc, cô ấy dùng tay sờ sờ mặt mình, lại nhìn về phía Phó Lưu Âm.
“Bình Bình, cậu không sao chứ?”
“Tôi không dậy được.”
Hai người một trái một phải nâng Tiếu Hàm Bình dậy. Cơn đau vẫn rõ ràng như vậy, cô ta cong eo, hai mắt trừng về phía Phó Lưu Âm.
“Cô đánh người, có phải nên nói lời xin lỗi không?” Phó Lưu Âm nhướng mày hỏi.
“Mày làm mà bảo tao xin lỗi?” Tiếu Hàm Bình đẩy người bên cạnh ra. “Tôi không cần các người đỡ, tôi cũng chẳng tin mấy người các người mà đánh không lại cô ta.”
Phó Lưu Âm vươn tay về phía Triệu Hiểu.
“Nếu cô ta không chịu xin lỗi, vậy cậu lát nữa cậu cứ đánh lại, cô ta đánh cậu mấy cái thì cậu đánh lại mấy cái.”
Triệu Hiểu tuy ngày thường tùy tiện, nhưng gặp phải chuyện liền trước sợ sói sau sợ hổ. Chung quy cô ấy cũng không có bối cảnh gì, Tiếu Hàm Bình ngày thường ở trường quen hống hách, cũng không ai dám chọc cô ta. Cô ấy không ra tay, chỉ cúi thấp đầu xuống.
Tiếu Hàm Bình cười lạnh: “Nó dám đánh tao? Nếu nó dám động tay với tao, tao đánh nó gãy tay!”
“Sinh viên giống cô, trước kia tôi thật ra đã gặp rồi, nhưng khi đó vẫn là cấp 2, bọn họ ỷ vào cấu kết với mấy kẻ không ra đâu ngoài trường, cả ngày lang thang trong sân trường, cho mình là bá chủ sân trường. Tôi tưởng sau khi lên đại học, tất cả mọi người đều trưởng thành, loại hành vi này cô không cảm thấy quá ngây thơ sao?”
Khóe môi Tiếu Hàm Bình run rẩy, xoa xoa nắm tay, cô ta đẩy người bạn học ra.
Ngoài phòng ký túc xá còn mấy cô sinh viên xúm lại, không thấy được bên trong đã xảy ra gì, nhưng nghe có tiếng binh binh bộp bộp truyền tới tai, càng lúc càng kịch liệt.
Triệu Hiểu càng há to miệng hơn, cô ấy không ngờ Phó Lưu Âm lại lợi hại như vậy, cô nhất định đã tập luyện qua, bằng không một cái nhấc chân cũng sẽ không làm người ta té xuống đất được.
Tiếu Hàm Bình tức giận không dứt, tiến lên vài bước muốn đánh. Chân phải Phó Lưu Âm đá vào giữa eo Tiếu Hàm Bình, người cô ta mềm nhũn, liền ngã về phía trước, va đầu vào cái bàn cách đó không xa.
“Bình Bình!!!”
Tiếu Hàm Bình chỉ cảm thấy mắt đầy sao xẹt, tay sờ sờ trán mình, lại bị chảy máu.
Cô ta quý nhất chính là khuôn mặt này, cô ta thét chói tai: “A!”
Triệu Hiểu đứng dậy, hai tay giữ chặt cánh tay Phó Lưu Âm.
“Âm Âm, làm sao bây giờ hả?”
“Đừng sợ, không sao.”
Lúc Phó Lưu Âm theo Mục Kính Sâm huấn luyện, tình huống gì chưa gặp qua, chút vết thương này đã là gì? Phó Lưu Âm tiến lên hai bước.
“Còn muốn đánh không?”
Tiếu Hàm Bình vẫn luôn miệng thét chói tai, bạn bè bên cạnh cũng không dám lên tiếng, rúc bên cạnh bàn, chỉ dùng hai mắt mà trừng nhìn cô.
Phó Lưu Âm tiếp tục tiến lên, tới trước mặt bọn họ, cô khom lưng xuống.
“Sau này còn dám tìm bạn tôi làm phiền không?”
“Mày... Mày làm người ta bị thương.”
Những người ở ngoài nhận thấy bên trong nhất định đã xảy ra chuyện, vội vàng đi kêu cô quản lý ký túc xá tới. Chỗ cô quản lý ký túc xá có chìa khóa dự phòng, miệng bà ta nói mãi.
“Đánh nhau? Lớn thế nào còn đánh nhau, các cô muốn tôi nhọc lòng chết hả!”
Cô quản lý ký túc xá đẩy cửa ra, thấy có mấy cô sinh viên ngồi dưới đất, một người trong đó còn bịt trán.
“Các em làm gì vậy?”
Phó Lưu Âm lùi ra sau mấy bước. Tiếu Hàm Bình khó khăn lắm mới đứng thẳng dậy, cô ta bỏ tay xuống, chỗ trán còn đang chảy máu, ngón tay cô ta chỉ thẳng vào Phó Lưu Âm.
“Cô ta đánh người!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

