Ăn xong cơm tối, Phó Lưu Âm và Mục Kính Sâm lên lầu.
Cô ngồi trước bàn trang điểm, để túi xách lên bàn, một tay đè lên trên túi. Mục Kính Sâm thay quần áo xong bước tới chỗ cô.
“Hôm nay có bài tập không?”
“Có vài bài.”
“Đừng làm, dù sao ngày mai cũng không đến turờng.”
Phó Lưu Âm thu cánh tay về, vốn dĩ cô cũng không có ý định lôi bài tập ra làm. Cô đứng lên, Mục Kính Sâm thấy bước chân của cô có chút lảo đảo như sắp ngã đến nơi.
“Không sao chứ?”
Phó Lưu Âm nằm dài trên giường, rúc cả người vào trong chăn. Cô nhắm nghiền hai mắt lại, tảng đá trong lòng chung quy vẫn không bỏ xuống được.
“Mục Kính Sâm?”
Người đàn ông ngồi xuống bên mép giường: “Làm sao vậy?”
“Chuyện kia sẽ không bị đưa lên báo chứ?”
Hóa ra cô vẫn còn đang lo lắng về chuyện này. Mục Kính Sâm khẳng định: “Yên tâm, chuyện này sẽ không lan truyền ra bên ngoài. Tôi đảm bảo.”
Phó Lưu Âm kéo chăn lên cao.
“Tôi muốn ngủ.”
“Không đi tắm sao?”
“Cho tôi ở bẩn một ngày đi.”
Mục Kính Sâm đưa tay xoa đầu cô: “Được rồi.”
Lúc cô trốn ở phía sau căn tin, mồ hôi ra đầy người, sau đó lại có vài toán người nữa tới tìm cô, cơn nóng lạnh lặp đi lặp lại giày vò cô một lúc lâu. Bây giờ cả người cô đều đau nhức, đầu óc choáng váng mờ mịt.
Mục Kính Sâm thấy cô đã ngủ, anh lại có việc phải đi xử lý, nên cũng không muốn làm phiền cô.
Anh cầm lấy điện thoại, đứng dậy đi đến thư phòng. Chuyện của Phó Lưu Âm không thể chậm trễ được, nếu không khéo sẽ khiến dư luận xôn xao.
An bài xong xuôi hết, Mục Kính Sâm trở lại phòng ngủ. Lúc nãy cũng đã mười giờ tối, anh tắm rửa xong thì lên giường nằm, tiện tay đặt điện thoại di động lên tủ đầu giường. Sau đó, Mục Kính Sâm ôm Phó Lưu Âm vào trong ngực, cô mơ màng khẽ “ưm” một tiếng.
Người đàn ông lại cảm thấy có gì đó không đúng, cả người cô nóng rần rần. Mục Kính Sâm ngồi dậy, bật đèn lên.
“Âm Âm?”
Phó Lưu Âm cuộn mình lại, hai tay siết chặt góc chăn. Bàn tay to lớn của người đàn ông nhanh chóng áp lên trán cô. Sắc mặt anh lạnh hẳn đi. Phó Lưu Âm vô thức níu tay anh lại không chịu buông ra.
“Thật là thoải mái.”
“Tại sao em bị sốt cũng không biết kêu lên một tiếng?” Người đàn ông có chút tức giận, cứng nhắc hỏi một câu như thế.
Phó Lưu Âm mơ hồ đáp: “Ai? Ai sốt vậy? Tôi không sốt.”
Mục Kính Sâm rút tay về, vén chăn lên đứng dậy, bước nhanh xuống lầu.
Đã trễ thế này nhưng bà Mục và Mục Thành Quân vẫn còn chưa ngủ. Hai người đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, hình như là đang thảo luận chuyện gì đó. Nghe thấy tiếng động, bà Mục đưa mắt nhìn về phía cầu thang, thấy Mục Kính Sâm đang vội vã đi xuống.
“Kính Sâm, sao lại hốt hoảng như vậy?”
“Mẹ, mau gọi điện thoại bảo bác sĩ tới, Âm Âm bị sốt.”
Mục Thành Quân nghe vậy, không khỏi quay đầu lại nhìn.
“Bị sốt?” Bà Mục sốt ruột đứng dậy. “Đang yên đang lành sao tự nhiên lại sốt chứ?”
“Khoan nói những chuyện đó, trong nhà có có thuốc hạ sốt không?”
Trở lại phòng ngủ, Mục Kính Sâm ngồi xuống giường, xé bao bì lấy miếng dán hạ sốt dán lên trán Phó Lưu Âm.
Cô khó chịu ngọ nguậy đầu: “Lạnh quá.”
Miếng dán hạ sốt này chẳng thoải mái chút nào, còn không bằng tay của Mục Kính Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

