Phó Lưu Âm nghe thế, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, sao trong lòng cô lại có suy nghĩ như vậy được? Thế nhưng Mục Kính Sâm cố ý vặn vẹo, tầm mắt anh giận dữ dán trên người cô. Khớp hàm đang cắn chặt của Phó Lưu Âm buông lỏng.
“Không, tôi không thích ngồi ở nhà.”
“Thế giới bên ngoài đối với em mà nói sức mê hoặc thật sự là quá lớn, cho nên em mới không nỡ về nhà có phải hay không?”
“Không phải!”
“Miệng lại bướng như vậy!”
Hai người ai cũng không nói nữa, xe hướng thẳng về nhà họ Mục.
—
Ở lầu ba nhà họ Mục.
Lăng Thời Ngâm lẻ loi nằm trên giường, cô ta cũng không tiện xoay người lại. Nằm lâu khó tránh khỏi khó chịu, cô ta đưa tay mò mò người bên cạnh, lại không chạm được vào Mục Thành Quân. Lăng Thời Ngâm mở mắt ra, giữa mông lung nhìn thấy một bóng hình đứng trước cửa sổ.
“Thành Quân?”
Phòng trong tràn ngập mùi thuốc, Lăng Thời Ngâm ho nhẹ ra tiếng, cũng không biết Mục Thành Quân đã hút bao nhiêu điếu mà trong phòng tất cả đều là hương vị này.
“Thành Quân, sao anh không ngủ?”
“Ngủ không được.”
“Đừng hút nhiều như vậy, không tốt cho sức khỏe.”
Mục Thành Quân dựa một bên người vào cửa sổ, hắn nghiêng nửa người trên, ánh mắt nhìn chăm chú vào Lăng Thời Ngâm.
“Có thấy hôm nay có gì không đúng không?”
Bàn tay Lăng Thời Ngâm rơi xuống trên eo.
“Thành Quân, anh không cần lo lắng cho em, em đã khá hơn nhiều rồi.”
Người đàn ông cười lạnh ra tiếng: “Hôm nay, Phó Lưu Âm chưa về, đến giờ vẫn chưa về.”
Lăng Thời Ngâm trong lòng rơi lộp bộp, hận tới nắm bàn tay lại.
“Vậy ư? Không phải Kính Sâm đã nói ư? Cô ta đi với bạn học, cậu ấy đi đón cô ta.”
“Đó chẳng qua là lừa mẹ thôi, ở với bạn học, có thể ở trễ vậy sao?”
Hắn dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại trong tay, kéo rèm lại, sau đó quay lại trước giường.
Lăng Thời Ngâm tràn đầy phẫn hận trong lòng.
“Cô ta về rồi?”
“Phải.”
Mục Thành Quân lên giường, Lăng Thời Ngâm kéo chăn cao hơn chút. Người đàn ông trên người còn mang theo mùi thuốc lá nồng đậm, hắn bỗng nhiên ghé sát vào cô ta, hai con ngươi khóa chặt cô ta không buông.
“Cô có thấy việc cô ấy đẩy cô xuống đất, có quái lạ không?”
Ánh mắt Lăng Thời Ngâm mập mờ.
“Có gì lạ? Em với cô ta vốn không hợp, bây giờ chân cẳng em không tiện, cô ta càng không kiêng nể gì.”
“Lúc ấy trong chỉ có hai người, cô ấy lại không phải đồ ngốc, cô ấy đẩy thì ai cũng sẽ biết là cô ấy làm.”
Lăng Thời Ngâm không khỏi dời tầm mắt.
“Có thể những lời em nói đã kích động cô ta.”
“Cô nói với cô ấy cái gì?”
“Thì… thì nói anh nó sẽ không được chết tử tế.”
Bàn tay to của Mục Thành Quân nắm cằm Lăng Thời Ngâm, hướng mặt cô ta về phía mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
