Không sao chép truyện đăng ở nơi khác. Nghiêm cấm chuyển ver sang bất cứ hình thức nào
Phó Lưu Âm ngơ ngẩn mà nhìn anh chăm chăm, người đàn ông cũng không nghiêng tới, ngồi im bất động như ban đầu.
“Đây là cổng trường rồi đó.”
“Cổng thì làm sao?” Mục Kính Sâm hỏi. “Bây giờ đại học rất thoáng, trong sân trường còn công khai hôn môi.”
“Tôi chưa từng thấy.”
“Nếu em không hôn, vậy em đừng nghĩ tới chuyện xuống xe.”
Phó Lưu Âm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Mục Kính Sâm biết cái kiểu lo lắng nho nhỏ này là gì.
“Yên tâm, người bên ngoài không nhìn thấy chúng ta, em cứ lớn mật mà hôn đi.”
Cô ghé tới, hôn lên cánh môi anh. Đôi môi mềm mại chỉ nhấn chút, cô liền tránh người ra xa.
Phó Lưu Âm vuốt miệng mình.
“Được rồi chứ.”
“Tôi thấy vẫn chưa đủ.”
“Được rồi, về rồi nói tiếp.”
Phó Lưu Âm xoay người mở cửa xe, cô nhanh chóng đi xuống. Xe của Mục Kính Sâm không đậu trước cổng trường lâu, thấy chiếc xe chạy đi, trái tim đang treo lơ lửng của cô lúc này mới yên lại.
“Âm Âm! Âm Âm!!!”
Triệu Hiểu ở cách đó không xa vẫy tay với cô, cô ấy bỏ mấy cô bạn học lại, chạy nhanh tới trước mặt Phó Lưu Âm.
“Hai ngày này làm tớ lo gần chết, cậu không sao chứ?”
“Tớ không sao.”
“Gọi điện thoại cho cậu sao toàn không ai bắt máy hả?”
Phó Lưu Âm lại không thể giải thích được nhiều, chỉ có thể nói dối: “Hôm đó về muộn quá, di động cũng bị rớt hư rồi, mới sửa lại thôi.”
“À ừm, hai hôm trước... Cái người kia đã rất giận dữ, cậu thật sự không có việc gì đúng không?”
Phó Lưu Âm cong khóe miệng: “Cậu thấy tớ giống có việc gì sao?”
Triệu Hiểu nghe xong, thật sự liền đi xung quanh Phó Lưu Âm một vòng. Cô ấy quan sát cẩn thận, lúc này mới yên lòng.
Phó Lưu Âm biết, vấn đề này nhất định là không né tránh được, nhưng cô một người đang đi học, vẫn đâu thể nói thật rằng mình đã kết hôn chứ? Nhưng nếu cứ giấu giếm, có vẻ cũng không phải cho lắm.
Phó Lưu Âm khuôn mặt ra vẻ nhẹ nhàng, nói: “Bạn trai, anh ấy là bạn trai tớ.”
“Hóa ra là thế này!!!” Triệu Hiểu cười, tiến lên vịn cánh tay Phó Lưu Âm. “Bạn trai cũng chính là ông xã tương lai, cho nên anh ấy nói cũng chẳng sai à!”
Phó Lưu Âm cười gượng, cũng không tiếp lời. Đi được mấy bước, Triệu Hiểu nhìn cô.
“Có điều bạn trai cậu dữ thật, còn đánh cả thầy Diệp.”
“Phải, anh ấy... tính tình không tốt.”
“Ghen đó!”
Phó Lưu Âm không nói gì. Hai người vào lớp, vừa bỏ đồ xuống, tiếng chuông vào lớp liền reo.
Lớp buổi sáng sớm là của Diệp Thiệu Dương. Suốt tiết học Phó Lưu Âm đều thất thần, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc hết giờ. Cô thấy Diệp Thiệu Dương thu dọn sách giáo khoa xong đi ra ngoài.
Phó Lưu Âm vội theo qua, tới chỗ quẹo cầu thang mới đuổi kịp Diệp Thiệu Dương.
“Thầy Diệp!”
Người đàn ông xoay lại nhìn cô.
“Có việc gì sao?”
“Chuyện đêm đó, thật sự rất xin lỗi thầy.”
Diệp Thiệu Dương dùng tay ấn nhẹ chỗ khóe miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


