Phó Lưu Âm nhìn chằm chằm cánh cửa lớn kia, có chút căng thẳng, tay không khỏi nắm lấy tay ghế dựa.
Người quản lý quán net một tay kéo cửa ra, Phó Lưu Âm tầm mắt trông ra, còn tốt… không phải Mục Kính Sâm.
Có điều người đàn ông bên ngoài trông lại có mấy phần quen quen, người quản lý quán net nói với đối phương: “Nghe không hiểu tôi nói sao? Ở trong không còn chỗ!”
“Tôi tìm người.”
Người đàn ông nói xong, đi thẳng vào trong. Người quản lý quán net vội đóng cửa lại, nối gót theo sau. Tầm mắt người đàn ông quét một vòng trong quán; Phó Lưu Âm vội áp đầu xuống, đấy chẳng phải thầy chủ nhiệm lớp, Diệp Thiệu Dương sao?
Không đến mức này chứ? Bọn cô chỉ đi chơi đêm thôi mà, cũng không phải đang cấp 3, thầy còn quản nghiêm như vậy?
Diệp Thiệu Dương liếc mắt nhìn một cái, đầu tiên là thấy được đám Triệu Hiểu đang đắm chìm trong trò chơi, sau đó tầm mắt anh ta xẹt qua, liền thấy được Phó Lưu Âm.
Diệp Thiệu Dương đi nhanh tới, đến phía sau Phó Lưu Âm. Đôi mắt cô cũng chưa ngẩng lên, mãi đến khi bàn tay người đàn ông rơi xuống trên vai cô, cô không thể không quay đầu lại nhìn anh ta.
“Thầy, thầy Diệp!”
“Phó Lưu Âm, em đi ra với tôi.”
Triệu Hiểu trong lòng rơi lộp bộp, không ngờ thầy chủ nhiệm còn có thể tìm được tới đây. Cô nàng huých vào bên sườn hai người bạn, hai người lập tức đứng lên.
“Thầy Diệp!”
Ánh mắt Diệp Thiệu Dương nhàn nhạt quét qua liếc nhìn các cô một cái, trong mắt không có chút trách cứ nào.
“Các em chơi đi, tôi tìm Phó Lưu Âm có chút việc.”
“A?”
“Phó Lưu Âm, em đi ra với tôi.”
Triệu Hiểu không khỏi liếc nhìn thời gian trên máy tính, giờ cũng đã gần ba giờ, thầy đột nhiên tìm được tới quán net đã là đủ kinh khủng rồi, mà người muốn tìm lại là Phó Lưu Âm, vậy chuyện là thế nào?
Diệp Thiệu Dương xoay người đi ra ngoài, Phó Lưu Âm đi theo sau anh ta. Tới cửa, hai người cũng không lập tức đi ra ngoài. Phó Lưu Âm kỳ thật trong lòng đã có chút suy đoán.
“Thầy Diệp, có phải nhà em tới gặp thầy…”
“Phải, thầy hiệu trưởng tự mình gọi điện thoại tới, nói không thấy em, bảo tôi nhất định phải tìm được em.”
“Không phải.” Phó Lưu Âm ảo não nhíu mày. “Em chỉ là đi chơi với bạn chút.”
“Bây giờ trước tiên không cần nói nhiều như vậy, tôi phải mau đưa em về.”
Phó Lưu Âm biết sự tình nhất định đã ầm ĩ to. Mục Kính Sâm cũng sẽ không suy xét cảm nhận của người khác, hơn nửa đêm lôi người ta ra khỏi chăn chỉ là lẽ thường theo anh thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
