“Đương nhiên anh cho là mình không sai.”
“Anh nói, anh không sai.”
Hứa Tình Thâm nheo mắt lại. “Em thấy anh trước giờ chưa từng mắc sai lầm.”
“Quả thực anh chưa từng mắc sai lầm...” Tưởng Viễn Chu đứng dậy. “Chúng ta không nên cãi nhau.”
Hứa Tình Thâm nhìn anh đi tới chỗ của mình, cô vội vàng nhanh chân đi tới cửa trước, đặt tay lên chốt cửa.
Tưởng Viễn Chu vội bắt lấy tay cô: “Đừng mà, ngoan.”
“Em hỏi anh một vấn đề.”
“Em hỏi đi.”
“Một khi người người đàn ông đã bị kích thích, có phải sẽ rất khó dập tắt?”
Tưởng Viễn Chu đáp: “Đương nhiên.”
Hứa Tình Thâm nhếch môi lên: “Đó chính là điểm khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ, chỉ nhiêu đó thôi em cũng đã cảm thấy rất khó chịu.”
“Em qua đây.” Tưởng Viễn Chu lại ngoắc tay với cô. “Anh đảm bảo có cách giúp em hết khó chịu.”
“Em không cần!” Hứa Tình Thâm dứt khoát kéo cửa ra. “Em đến phòng Lâm Lâm và Duệ Duệ, tốt nhất anh đừng qua đó. Anh xem bộ dạng của anh kìa, mặt đỏ đến tận mang tai, sẽ dọa bọn trẻ sợ đó.”
Nói xong, cô liền xoay người đi ra ngoài.
Tưởng Viễn Chu muốn đuổi theo nhưng nhìn thấy thân dưới vẫn còn phản ứng, vẫn chưa “chịu xuống”. Như vậy mà đi ra ngoài sẽ bị người ta chê cười mất.
—
Sau khi trở lại nhà họ Mục, Lăng Thời Ngâm rất ít khi xuống lầu. Mẹ cô ta cứ cách vài ba ngày sẽ ghé qua.
Lúc ăn cơm tối, bà Mục mời bà Lăng ở lại cùng ăn cơm. Vì thế Lăng Thời Ngâm cũng phải xuống lầu.
Mục Kính Sâm gọi điện thoại về, nói là đêm nay không về nhà ăn cơm. Phó Lưu Âm có chút nơm nớp lo sợ. Không khí trên bàn ăn rất nặng nề, không ai mở miệng nói câu nào.
Lăng Thời Ngâm liếc mắt nhìn Mục Thành Quân, thấy hắn ta đang nhìn chằm chằm Phó Lưu Âm không chớp mắt. Lăng Thời Ngâm giả vờ hỏi chuyện: “Âm Âm, mấy hôm trước không phải em nói là muốn dọn ra ngoài ở sao?”
Chuyện này trước giờ vẫn là điều mà Phó Lưu Âm mong muốn nhất. Nghe Lăng Thời Ngâm hỏi vậy, cô không khỏi gật đầu: “Mẹ, con thật sự muốn dọn ra ngoài ở.”
“Tại sao?”
“Chuyện lần trước, trong lòng con vẫn luôn... “
Lồng ngực Phó Lưu Âm phập phồng kịch liệt. Tại sao cô kiên quyết muốn dọn ra ngoài, hẳn là trong lòng Mục Thành Quân rõ hơn ai hết!
“Anh cả, anh đừng ép người quá đáng. Có phải anh đợi tôi nói thẳng ra lý do kia anh mới chịu hay không?”
“Em cứ nói.” Mục Thành Quân để đũa xuống, hai mắt nhìn thẳng vào Phó Lưu Âm.
Nơi cổ họng cô cuộn lên vài cái, hai tay siết chặt lại: “Nguyên nhân chủ yếu là tôi không muốn bị quấy rầy. Mỗi khi Kính Sâm không có ở nhà, tôi đều phải lo lắng đề phòng.”
Bà Mục sao có thể nghe không ra ý tứ trong lời nói của Phó Lưu Âm. Trong cái nhà này, ngoại trừ Mục Kính Sâm ra thì cũng chỉ có hai người đàn ông là Mục Thành Quân và quản gia Tào. Mà hiển nhiên không phải là Phó Lưu Âm đang ám chỉ quản gia Tào.
“Âm Âm, chuyện này chúng ta bàn lại sau.” Bà Mục cười gượng vài tiếng, quay sang nói với bà Lăng: “Ăn thử món này xem, bà ăn nhiều một chút, đừng khách sáo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)