Vương tiên sinh liếc nhìn Lão Bạch.
“Phía Tưởng tiên sinh...”
“Tưởng tiên sinh được Tưởng phu nhân đưa tới bệnh viện.”
“Thật ngại quá, thực sự là tôi không có ý gì khác, ai cũng nói bình thường Tưởng tiên sinh không có sở thích gì đặc biệt...”
Lão Bạch đứng ở ngoài cửa cười lạnh, ai nói Tưởng Viễn Chu không có sở thích gì đặc biệt? Anh yêu thích chỉ ba chữ, Hứa Tình Thâm.
“Tôi khuyên ngài một câu, sau này đừng có đoán mò suy nghĩ của Tưởng tiên sinh.”
“Phải, phải, lần này nhất định sẽ tiếp thu bài học này.”
Người đàn ông vểnh tai, nghe phòng trong truyền tới âm thanh, ông ta dè dặt mở miệng nói: “Tưởng phu nhân tức giận, có phải rất lớn hay không?”
“Tôi hiểu ý của Vương tiên sinh, chuyện này cũng không liên quan tới cô người mẫu trẻ đó, vậy là xử lý tốt rồi.” Lão Bạch nói xong, đưa tay đặt xuống chốt cửa. “Vậy thì mời ngài vào, đổi chỗ cho cô người mẫu trẻ đó ra ngoài, được không?”
Người đàn ông nghe lời này, nào còn dám nói thêm nửa câu nữa.
Bỗng nhiên cánh cửa truyền đến một loạt tiếng động, như là có người lao vào cánh, ngay sau đó, bên trong truyền đến tiếng kêu gào của người phụ nữ kia: “Cứu mạng, ai cứu tôi với, a —— “
Lão Bạch thấy màng tai như rung động, người đàn ông bên cạnh lo lắng: “Không tới nỗi gây tai nạn chết người ở đây đó chứ?”
“Yên tâm, sẽ không.”
“Hy vọng Tưởng phu nhân bớt giận.”
“Chưa hết cơn tức được đâu...” Lão Bạch tiếp lời. “Vương tiên sinh, ngài nên lo lắng cho chính mình đi.”
“Vậy... Lời này có ý gì?”
“Nhà họ Lăng ở Đông Thành, hẳn là ngài biết chứ?”
Người đàn ông cứng đờ, gật đầu: “Biết.”
Lão Bạch tiến đến bên cạnh ông ta, nói: “Thủ đoạn giống hệt như vậy, vị tiểu thư họ Lăng kia cũng đã dùng qua, tuy rằng sự tình không thành, nhưng Tưởng tiên sinh đối với chuyện này căm thù đến tận xương tuỷ, ngài nhìn kết cục của nhà họ Lăng bây giờ đi, Tưởng tiên sinh giàu có đẹp trai, rất nhiều người muốn tiếp cận. Trong phương diện công việc, còn có thể cầu xin hạ thủ lưu tình, nhưng ngài lại làm chuyện Tưởng tiên sinh cảm thấy ghê tởm như vậy...”
“Thế nhưng...” Người đàn ông còn muốn nói mấy câu để thanh minh cho mình. “Trong phương diện làm ăn của chúng ta thì chuyện này hết sức bình thường mà, đây là sở thích thôi.”
“Hừ.” Lão Bạch lên tiếng cười lạnh, không nói thêm gì nữa.
Bên trong căn phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)