Lão Bạch vừa nghe, có chút xuất thần, sau đó do dự nói: “Cũng không hẳn, ai dám ngang nhiên bỏ thuốc Tương tiên sinh?”
“Vậy có ai nhiệt tình muốn giữ anh lại, muốn mời anh đến một nơi khác, sau đó còn chu đáo chuẩn bị cho anh một mĩ nữ hầu hạ?”
“Ai dám?” Ngón tay Tưởng Viễn Chu không ngừng day giữa hai đầu chân mày. Anh cau mày, cảm thấy trong người nóng ran vô cùng khó chịu.
Lão Bạch nhẹ nhàng nói: “Tưởng tiên sinh, có một vị Vương tiên sinh ngày hôm nay đã đến mời rượu ngài, còn nói đã sắp xếp cho ngài một chỗ để nghỉ ngơi, rất thuận tiện cho việc ngắm hoa.”
Hiển nhiên là lúc đó Tưởng Viễn Chu đâu để những lời này trong lòng: “Tôi làm gì có hứng thú ngắm hoa chứ.”
“Phải, cho nên tôi đã thay ngài từ chối.”
Hứa Tình Thâm liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài: “Ngắm hoa? Lẽ nào hai người nghe không ra ẩn ý bên trong?”
“Người đó nói là đang độ vườn hoa nở rộ rất đẹp, thế nhưng từ trước đến nay Tưởng tiên sinh đối với việc này...”
“Người xưa có câu, hoa đẹp tựa như mỹ nhân. Nếu không, ai lại có thịnh tình đến nỗi đang dùng cơm lại đưa ra lời mời đi ngắm hoa?”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm trở nên có chút khó coi. Cô muốn đỡ Tưởng Viễn Chu đứng dậy.
“Đi, đi bệnh viện.”
Lão Bạch gọi cho tài xế lái xe qua. Tưởng Viễn Chu ngồi bên cạnh Hứa Tình Thâm, tay anh đặt trên đùi cô, các ngón tay không ngừng chuyển động. Anh cứ bóp chặt lấy chân cô, rồi lại buông ra. Một tay còn lại của Tưởng Viễn Chu lại đặt bên hông cô, đầu ngón tay khẽ luồn qua lớp vải vóc mà vuốt ve lên da thịt mịn màng.
Hứa Tình Thâm vội đè tay anh lại: “Làm gì vậy?”
“Toàn thân đang phát hỏa.”
Hứa Tình Thâm áp tay lên hai má anh: “Người nào lại có lá gan lớn như vậy chứ?”
Tưởng Viễn Chu tựa đầu lên vai Hứa Tình Thâm, lúc này anh chẳng khác gì một con mèo nhỏ, các móng vuốt không ngừng giơ ra quờ quạng lung tung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
