Phó Lưu Âm thật đúng là nói không được, không nói cũng không xong.
Mục Kính Sâm dịch tay đến bên mông cô, cả người cô như muốn tụt xuống khỏi người anh, nhưng Mục Kính Sâm lại túm lấy chân cô không buông. Thân người cô cong về phía trước, nhìn qua trái lại như thể đang gấp gáp không chờ nổi nữa mà bò lên người anh.
“Như vậy mệt quá!” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Vậy thế nào mới không mệt?”
“Anh thả tôi xuống đi.”
Mục Kính Sâm nhẹ nhàng nhấc cả người cô lên, Phó Lưu Âm chỉ có thể lấy chân kẹp hông anh. Dây thần kinh nào đó của người đàn ông có vẻ đã bị cô kích thích, anh thở dài khẽ một tiếng, hé miệng hôn xuống phía cổ Phó Lưu Âm.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, không dùng bao nhiêu lực, nhưng Phó Lưu Âm lại cảm thấy vừa đau vừa nhột, muốn né tránh. Cô bắt đầu liên tục xin tha: “Đừng, đừng, thật... Đừng để lại dấu vết, tôi ngày mai...”
Mục Kính Sâm cắn một miếng, cả người cô run rẩy. Người đàn ông mau chóng buông ra, con ngươi u ám hướng xuống cổ của cô, khóe miệng hài lòng mà vẽ lên: “Đẹp.”
Bàn tay Phó Lưu Âm che cổ lại.
“Có phải để lại dấu rồi không?”
“Mục Kính Sâm, anh rốt cuộc muốn làm gì?”
Đôi chân cô nhũn ra để lên giường, Mục Kính Sâm nâng đùi phải của cô lên, gập trước người Phó Lưu Âm.
“Gọi tôi một tiếng lại đi!”
Phó Lưu Âm ngẩng tầm mắt nhìn anh.
“Có phải anh không có em gái, cho nên cứ thích người khác gọi mình như vậy?”
“Không, tôi chỉ thích từ miệng em nói ra.”
Mục Kính Sâm áp xuống một chút, đè chân cô vào trước ngực, Phó Lưu Âm nâng đầu lên là cằm đã đụng phải đầu gối.
“Chân rôi muốn đứt rồi, buông tôi ra!!!”
Người đàn ông đôi tay ôm chặt cô, vẫn đang áp xuống tiếp; Phó Lưu Âm vội há miệng: “Anh trai, anh trai tốt, thả tôi ra đi!”
Cô gọi một tiếng “anh trai” chưa tính, còn cố tình bỏ thêm một tiếng “anh trai tốt “.
Mục Kính Sâm cúi thấp người. Chân của Phó Lưu Âm thật sự sắp bị đè muốn đứt, cô thét ra tiếng chói tai, có điều âm thanh còn chưa phát ra đã bị Mục Kính Sâm nuốt vào cổ họng. Cái chân bị gập ở trước ngực kia của cô căn bản không động đậy được, Phó Lưu Âm trán chảy ra lớp mồ hôi mỏng, cô rất muốn mắng Mục Kính Sâm biến thái, nhưng cô lại không dám chọc vào anh. Cô miễn cưỡng đáp lại Mục Kính Sâm. Người đàn ông thỏa mãn, rút cánh môi khỏi miệng cô, anh rũ mi mắt nhìn cô chăm chú, Phó Lưu Âm hơi hổn hển: “Anh trai!”
Một bên khóe miệng của Mục Kính Sâm vểnh lên, lộ ra vài phần tà khí. Anh buông Phó Lưu Âm ra, ngồi dậy rồi bắt đầu nhanh chóng cởi quần áo. Phó Lưu Âm vội thu chân lại, người còn chưa kịp dậy đã bị Mục Kính Sâm phủ lên lại.
“Tôi lát nữa còn phải làm bài tập!!!”
“Đều lúc này em còn gạt ai chứ?” Bàn tay Mục Kính Sâm chạm vào cằm cô. “Tôi cũng không tin những thứ đó, em ư? Yên tâm, lát tôi giúp em...”
Mới đầu Phó Lưu Âm còn hơi thất thần, có điều cơ thể trước sau cứ bị Mục Kính Sâm lôi kéo đi. Cô nhìn người đàn ông trước mặt chăm chú, Mục Kính Sâm luyện võ, cơ bắp càng rõ ràng hơn người khác. Tầm mắt của Phó Lưu Âm dần dần để trên trần nhà.
Không biết qua bao lâu, một tay của Mục Kính Sâm áp xuống trước mặt Phó Lưu Âm. Phó Lưu Âm nắm lấy cánh tay người đàn ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
