Lăng Thời Ngâm có thể nghĩ đến chuyện tiếp theo sẽ phải đối mặt chính là gì.
Phó Lưu Âm đẩy bàn tay cô ta ra.
“Buông ra!”
“Cứu… Cứu tôi…”
“Cô hỏi vết thương của tôi sao?”
“Phải, anh không sao chứ?”
“Không phải là cô muốn tôi chết sao?”
Sắc mặt Lăng Thời Ngâm trở nên khó hiểu, cuống quýt lắc đầu.
“Em không hiểu ý của anh.”
“Nghe không hiểu? XXR8T08, biển số xe này cô thấy quen thuộc sao?”
Đôi môi Lăng Thời Ngâm run rẩy, vội quay mặt sang chỗ khác.
“Em không biết.”
“Người phụ nữ ngồi bên trong thì sao? Cô cũng không biết?”
“Không biết, em không biết!”
Lăng Thời Ngâm cảm giác mình sẽ bị Mục Thành Quân uy hiếp tới phát điên lên rồi, cô ta giống như đang đứng trên một vách núi, không dám nhìn về phía trước, không dám quay đầu lại phía sau.
Cánh tay của Phó Lưu Âm bị cô ta cầm lấy, cô muốn tránh ra.
“Anh cả, chị dâu, nếu là chuyện của hai người, tôi cũng không tiện tham gia, tôi lên lầu trước.”
Lăng Thời Ngâm nghe thế, càng ra sức ôm lấy cô, Mục Thành Quân nhìn xuống trên mặt Phó Lưu Âm.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Phó Lưu Âm vội nói: “Kính Sâm gọi điện thoại về, bảo là muốn dẫn tôi ra ngoài ăn cơm tối, tôi nghĩ anh ấy cũng sắp đến nhà…”
“Nghe chưa?” Mục Thành Quân nói với Lăng Thời Ngâm. “Lưu Âm muốn đi ra ngoài, cô buông cô ấy ra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

