Đầu điện thoại bên kia, ngoại trừ một tiếng súng, còn truyền đến thanh âm của người ngã xuống đất.
Mục Kính Sâm cảm giác được trái tim hung hăng co rút đau đớn, thoáng cái tất cả đều trống rỗng, anh nhìn ra ngoài cũng thấy hư vô. Có người tiến lên vây xem, đứng xung quanh xe của anh chỉ trỏ, Mục Kính Sâm không nghe thấy một câu.
Anh không nghĩ tới Phó Lưu Âm lại cực đoan như vậy, hai tay Mục Kính Sâm cầm tay lái, không dám nghĩ thêm nữa, anh khởi động xe một lần nữa.
Người vây xem ở bên ngoài có ý tốt nhắc nhở: “Báo cảnh sát đi, vỡ thành như vậy, không cần gọi công ty bảo hiểm tới sao?”
Mục Kính Sâm không nghe lời của đối phương, anh đạp chân ga, chiếc xe lại lao ra ngoài.
Trong phòng, sau tiếng súng, Phó Lưu Âm ngã sấp xuống thanh âm này cũng là truyền đến rõ ràng. Mục Thành Quân giơ cánh tay lên, bàn tay gõ mạnh vào cửa phòng.
“Mở cửa, Phó Lưu Âm, mở cửa!”
Hắn giơ chân lên, ra sức đạp vào cánh cửa, cửa cũng không hề sứt mẻ.
Không ai có thể nghĩ tới Phó Lưu Âm sẽ làm chuyện như vậy, Mục Thành Quân đạp nhiều lần, cửa vẫn không bị đá văng ra. Hắn ép buộc chính mình phải tỉnh táo lại, một lát nữa có thể Mục Kính Sâm sẽ trở về, hắn không thể để cho Mục Kính Sâm thấy mình trước cửa phòng Phó Lưu Âm.
Sau khi Lăng Thời Ngâm bị Mục Thành Quân đập một cái, một hồi lâu sau vẫn không đứng lên nổi, lưng đau đến nỗi như là bị thứ gì đó nghiền nát, cô ta không thể nào khác đứng dậy, cô ta nhìn thấy Mục Thành Quân đuổi theo Phó Lưu Âm lên lầu. hai tay Lăng Thời Ngâm dùng sức, khiến mình bò tới được phòng khách, bàn tay đưa về phía điện thoại, đầu ngón tay gần như sắp chạm tới, cô ta cố nén đau đớn, duỗi thẳng cánh tay...
Lúc Mục Thành Quân xuống, vừa lúc thấy cảnh tượng như vậy, khó khăn lắm Lăng Thời Ngâm mới với tới được, cô vội gọi điện thoại cho nhà họ Lăng.
Bước chân người đàn ông rất khẽ, đi từng bước một lại gần, Lăng Thời Ngâm vừa sắp nhấn tới một con số cuối cùng, cổ tay lại bị đá trúng, điện thoại bay ra ngoài.
Cô ta tuyệt vọng khóc rống lên: “Ai cứu với, ai cứu với.”
“Nếu Laci xảy ra chuyện gì, cô cũng đừng mong sống nữa.”
Lăng Thời Ngâm quỳ rạp trên mặt đất không thể động đậy, cô ta không dám khóc lóc kể lể, lại càng không dám chỉ trích, rất sợ nói sai một chữ sẽ khiến Mục Thành Quân nổi trận lôi đình.
Người đàn ông ngồi vào sô pha, suy nghĩ trong đầu lại rất rối loạn, hắn không biết hiện tại Phó Lưu Âm ra sao, bàn tay hắn chống trán. Bỗng nhiên nơi cửa chính truyền đến một động tĩnh, thanh âm của bà Mục xuyên qua ván cửa truyền vào: “Thành Quân, Thành Quân, con đừng làm chuyện ngu xuẩn đó!”
Bà có chìa khóa, sau khi mở cửa, bà Mục bước nhanh vào, hai người giúp việc đi phía sau.
Bà Mục đi qua phòng ăn, thấy cảnh tượng hỗn loạn, bà bước nhanh tới phòng khách, liếc mắt liền thấy Lăng Thời Ngâm ngã trên mặt đất.
Sắc mặt bà Mục trắng bệch, vội tiến lên: “Thời Ngâm, con không sao chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


