Phó Lưu Âm cầm trong tay, kỳ thực cũng chỉ là một phong thư mà thôi, cô nhìn, mặt trên ghi tên người gửi vừa nhìn đã biết là giả, không hề điền địa chỉ, ngay cả số điện thoại cũng là giả.
“Cô ký nhận đi.”
Phó Lưu Âm nhận lấy bút, viết ba chữ Lăng Thời Ngâm.
Cô xoay người đi vào trong, đối phương nếu phải giao tận tay Lăng Thời Ngâm, vậy đã nói rõ thứ này không hề bình thường.
Phó Lưu Âm đi vào phòng khách, lên lầu rất nhanh, lại không tới lầu ba. Cô bước nhanh trở lại phòng ngủ của mình, khóa trái cửa lại, cô đi tới trước bàn đọc sách.
Phong thư bị niêm phong, sợ là rất khó để không để lại một dấu vết mở ra. Cô biết xem trộm đồ của người khác là không tốt, nhưng lỡ như bên trong có chứa thứ mà Lăng Thời Ngâm muốn hại ai đó thì sao? Phó Lưu Âm mặc kệ những việc này, cô tìm cây kéo trong ngăn tủ, cắt dọc theo mép bì thư, cắt mép ra.
Cô nhìn thấy bên trong là một xấp ảnh chụp.
Quả nhiên cuộc sống tràn đầy cẩu huyết ở khắp mọi nơi, Lăng Thời Ngâm là người cực kỳ sĩ diện, dù cho bị Mục Thành Quân đánh cho mặt mũi bầm dập, nhưng lúc ăn cơm, không hề nói tới một câu rằng mình bị đánh. Có đôi khi còn một hai “ông xã” hầu hạ, gắp thức ăn vào trong bát cho hắn. Có thể cô ta còn không biết, người và trái tim Mục Thành Quân đã sớm bay ra ngoài rồi?
Phó Lưu Âm cho ảnh vào trong phong bì, cô không nghĩ tới, nếu có một ngày mà cô gặp chuyện như vậy, cô nên làm sao?
Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng, lúc đi qua hàng lang, vừa lúc gặp bà Mục. Phó Lưu Âm giấu đồ ra phía sau.
“Mẹ.”
Từ trước đến nay bà Mục không thích cô, bà gật đầu một cái, giồng như đáp lại. Phó Lưu Âm bước nhanh, đến rồi cửa cầu thang, cô quay đầu lại liếc nhìn, bà Mục đã vào phòng, cô nhấc chân lên đi nhanh về phía lầu ba.
Phong thư đã được mở, nhưng Phó Lưu Âm nghĩ cũng không liên quan, cho dù cô có giả như là phong thư chưa hề được mở, Lăng Thời Ngâm cũng sẽ hoài nghi có đúng là cô đã xem qua những hình kia hay không.
Đi tới trước phòng ngủ chính lầu ba, Phó Lưu Âm gõ nhẹ cửa phòng.
“Ai vậy?” Bên trong truyền đến tiếng Lăng Thời Ngâm.
Phó Lưu Âm tiếp tục gõ cửa phòng, cô nghe được có tiếng bước chân tới, ngay sau đó, cửa được mở ra. Khóe miệng cô khẽ cong lên cười, khi nhìn rõ người đứng trước mặt, chợt cứng lại.
Người đàn ông giơ cánh tay lên, khuỷu tay đặt ở khung cửa, khóe mắt nhuộm một cái ý cười sâu xa nhìn cô. Phó Lưu Âm không ngờ tới, ngay khi cô về phòng có một chút xíu, Mục Thành Quân đã trở về?
“Có chuyện gì sao?” Mục Thành Quân thấy cô đứng ở đó, mở miệng hỏi.
Phó Lưu Âm vô thức đưa cánh tay ra phía sau, cô lắc đầu: “Không, không có việc gì.”
“Thành Quân, là ai vậy?” Lăng Thời Ngâm nói, cũng đi tới.
Vừa thấy Phó Lưu Âm, sắc mặt của Lăng Thời Ngâm trở nên khó coi trong chớp mắt, nhưng vẫn kìm nén cơn tức giận, nói: “Âm Âm, cô tìm tôi có việc?”
“Không có việc gì.”
“Nếu không còn chuyện gì, cô đến gõ cửa phòng tôi làm gì?”
Phó Lưu Âm thấy nơi thái dương bắt đầu nóng lên, hình như khẩn trương tới nỗi có mồ hôi chảy xuống.
“Vốn định hỏi chị có đi dạo phố không, tôi không biết anh cả có ở nhà.”
Trong mắt Lăng Thời Ngâm hiện ra ý cười nhạt, Phó Lưu Âm tìm cô ta đi dạo phố?
Mục Thành Quân nhìn xuống mặt Phó Lưu Âm, di chuyển xuống, lướt qua cổ của cô… Không hề cố kỵ đi xuống, cuối cùng dừng lại trên tay phải Phó Lưu Âm. Cô siết chặt phong thư trong tay, xong đời, chuyện này cũng bị Mục Thành Quân biết, không chừng hắn sẽ cho là cô làm chuyện này, thật sự là cô không dám trêu chọc hắn.
“Nếu chị dâu không rảnh, tôi đi đây.”
Phó Lưu Âm lùi về phía sau hai bước, cũng không dám xoay người, thứ trong tay cô đang cầm, đôi mắt cáo già của Mục Thành Quân có thể thấy dễ dàng.
Lăng Thời Ngâm thấy cô giấu tay sau lưng, vừa nhìn đã biết Phó Lưu Âm cầm thứ gì đó. Tự dưng Phó Lưu Âm chạy tới đây gõ cửa, nhất định là không có ý tốt gì rồi.
“Đứng lại.” Lăng Thời Ngâm bỗng nhiên nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

