Lăng Thời Ngâm liếc nhìn, trên tờ giấy bạc gói viên thuốc có ghi tên thuốc. Cô ta thầm nghĩ, trong túi áo Tưởng Viễn Chu sao lại có thuốc? Miệng lẩm nhẩm cái tên kia, cô ta chỉ cảm thấy hình như hơi quen. Lăng Thời Ngâm thả thuốc vào lại trong túi áo Tưởng Viễn Chu, sau đó đứng thẳng người, đi lên lầu.
Cô ta đi tới phòng ngủ vừa lúc Tưởng Viễn Chu đi ra, vẻ mặt có chút lo lắng. Thấy cô ta cầm áo mình, Tưởng Viễn Chu vội giật lại. Tay anh sờ vào trong túi, thấy đồ vẫn còn đó, anh thở phào nhẹ nhõm rất rõ.
Lăng Thời Ngâm khóe miệng khẽ động: “Sao thế?”
“Không có gì.” Tưởng Viễn Chu nhấc chân đi vào trong phòng, Lăng Thời Ngâm theo sau. Duệ Duệ ngủ trên giường. Người đàn ông lấy mấy viên thuốc trong túi ra, mở ngăn kéo rồi bỏ chúng vào.
“Viễn Chu, anh thấy trong người không thoải mái sao?”
“Sao hỏi như vậy?”
Lăng Thời Ngâm vẻ mặt đầy lo lắng: “Nếu không sao trong túi lại có thuốc?”
Tưởng Viễn Chu đứng bên giường, ánh mắt hướng về phía Lăng Thời Nhâm, ánh sáng trong đôi mắt hình như có mềm mại hơn một chút.
“Thời Ngâm!”
Trái tim người phụ nữ run lên, anh rất ít khi gọi cô ta như vậy. Cô ta hơi nuốt nhẹ: “Sao thế?”
“Hai năm qua, cái chết của dì nhỏ, tôi vẫn chưa quên được.”
Lăng Thời Ngâm khẽ lắc đầu: “Vì sao?”
“Năm ấy, chính những viên thuốc này đã hại chết dì.”
Lăng Thời Ngâm kinh hãi: “Thuốc này anh lấy từ đâu cơ?”
“Tìm được ở nhà dì.”
Ánh mắt Lăng Thời Ngâm muốn đi vào trong ngăn kéo.
“Nhưng em nhớ, khi đó đã làm kiểm tra đo lường thuốc hết rồi mà, không phải tất cả thuốc đều đã bị tiêu hủy hết rồi sao?”
“Lúc tôi tới nhà dì sắp xếp lại đồ đạc đã phát hiện thứ này dưới đầu giường, chắc không cẩn thận rớt xuống đó.”
“Vậy ư?” Lăng Thời Nâm nghe vậy, khóe miệng mấp máy: “Vậy anh giữ nó lại làm gì?”
“Tôi định cho kiểm định lại lần nữa.”
“Chẳng lẽ anh cảm thấy kết quả hai năm trước có vấn đề sao?”
Tưởng Viễn Chu đẩy ngăn kéo vô lại. Bóng dáng anh cao lớn ngồi ở mép giường.
“Thời Ngâm, theo cô, Hứa Tình Thâm là kiểu người gì?”
Lăng Thời Ngâm không ngờ Tưởng Viễn Chu lại hỏi mình như vậy, cô ta gắng sức làm cho khẩu khó của mình có vẻ ôn hòa hơn một chút: “Em cảm thấy chị Hứa rất tốt.”
“Vậy à?” Tưởng Viễn Chu tiếp lời cô ta. “Tôi cũng cảm thấy cô ấy rất tốt.”
Nụ cười trên mặt Lăng Thời Ngâm thu lại. Tưởng Viễn Chu tiếp tục nói: “Nếu không phải bởi vì cô ấy kê thuốc khiến dì qua đời, thì giữa tôi và cô ấy cũng sẽ không đi tới tình cảnh hôm nay.”
Tưởng Viễn Chu lại nhìn thẳng vào Lăng Thời Ngâm: “Tôi định cầm mấy viên thuốc nay đi kiểm tra lần nữa. Nếu kết quả vẫn giống năm đó thì tôi không còn lời nào để nói. Nhưng nếu quả thật bản thân thuốc này có vấn đề, vậy cái chết của dì không liên quan tới Hứa Tình Thâm.”
Nghe thấy điều này, Lăng Thời Ngâm vẫn duy trì vẻ trấn định giả vờ trên mặt: “Anh nghỉ ngờ chính viên thuốc mới có vấn đề?”
“Xem như tôi có may mắn hay không. Lúc trước đã làm kiểm tra ở Đông Thành, tôi tính mấy ngày nữa, đợi rảnh tay không còn bận việc, tự mình đi một chuyến tới chỗ khác.”
Lăng Thời Ngâm khẽ gật đầu: “Nếu như chị Hứa không kiên quan tới chuyện kia, anh sẽ làm thế nào?”
“Đón cô ấy về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)