Hứa Tình Thâm và tổng giám đốc Mẫn đều có mặc áo phao cứu sinh nhưng bà lại không biết bơi. Hơn nữa lúc này thời tiết đang lạnh rét đến thấu xương, bà càng hoảng loạn không biết phải làm gì, chỉ có thể cuống cuồng kêu cứu.
Tổng giám đốc Mẫn nghe thế mới phần nào bình tĩnh trở lại.
Những chiếc thuyền cứu hộ chia ra tìm kiếm ở khu vực Tưởng Viễn Chu bị ngã xuống nước. Hứa Tình Thâm lạnh đến mức các ngón tay cũng đã cứng đờ, đôi môi tái nhợt, run rẩy không ngừng. Chiếc thuyền lớn đã quay lại trước mặt bọn họ, mấy người trên thuyền rối rít vươn tay ra.
“Tổng giám đốc Mẫn, mau lên!”
Hứa Tình Thâm cặp tay dưới nách bà, cố sức nâng người bà lên. Mọi người cùng nhau hợp sức, cuối cùng cũng kéo được tổng giám đốc Mẫn lên thuyền. Bà run cầm cập, chỉ tay xuống dưới nước: “Mau, mau cứu bác sĩ Hứa!”
Hứa Tình Thâm quay đầu nhìn về phía cách đó không xa. Vài người đã lao xuống nước, có cả mấy nhân viên cứu hộ nữa. Tất cả mọi người đều hối hả tìm kiếm bóng dáng của Tưởng Viễn Chu. Nếu lúc này cô cũng tham gia vào e là chỉ gây cản trở tay chân thêm mà thôi.
Nghĩ vậy, Hứa Tình Thâm cắn chặt răng, vươn tay ra để người trên thuyền kéo cô lên.
Nhân viên trên thuyền mang đến hai chiếc khăn lông lớn khoác lên người Hứa Tình Thâm và tổng giám đốc Mẫn. Hứa Tình Thâm quấn chặt khăn quanh người, rụt cả hai bả vai lại. Mặt cô ướt sũng, khi có gió lạnh thổi qua liền lạnh lẽo đến tê tái cả người.
Cô thấy có người đã lặn hẳn xuống dưới nước rồi không lâu sau lại trồi trở lên. Lòng cô càng nóng như lửa đốt.
Không thể nào, Tưởng Viễn Chu biết bơi, hơn nữa lúc anh ngã vẫn còn đang trong trạng thái tỉnh táo, sao bây giờ lại biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa?
Bên cạnh có người đến hỏi: “Tổng giám đốc Mẫn, chúng tôi đưa ngài lên bờ trước nhé?”
Bà vốn đã bị dọa đến mặt cắt không còn chút máu, sức khỏe lại không tốt. Hứa Tình Thâm nghe vậy không khỏi liếc nhìn về phía bà. Ánh mắt của bà lại chỉ chăm chú nhìn về phía trước: “Không cần, chờ tìm được Tưởng tiên sinh đã.”
Lúc Tưởng Viễn Chu dược người ta mang lên khỏi mặt nước, Hứa Tình Thâm trông thấy rõ ràng cả người anh mềm nhũn không còn chút sức lực. Anh được hai người kẹp hai bên, chia nhau đỡ anh. Có vẻ như anh đã ngất xỉu, đầu rũ xuống. Trên thuyền có vài người lớn tiếng gọi: “Tưởng tiên sinh!”
Hứa Tình Thâm siết chặt tay lại, cảm giác đánh mất đi một thứ gì đó luôn là điều khiến cô cảm thấy khó chịu nhất.
Cô là bác sĩ, đã quen chứng kiến việc sinh, tử của con người. Hơn ai hết, cô hiểu rõ “ngày mai” và “tai nạn” là hai thứ mà con người không bao giờ biết cái nào sẽ tới trước.
Chiếc thuyền nhanh chóng tiến về phía trước. Sau khi cập bến, Tưởng Viễn Chu nhanh chóng được đưa lên bờ. Giữa bụi cỏ có một lối đi dẫn ra bờ hồ. Bọn họ trải khăn lông lên sàn, sau đó đặt Tưởng Viễn Chu nằm lên đó.
Tổng giám đốc Mẫn thúc khuỷu tay vào người Hứa Tình Thâm: “Ở đây có mỗi mình cô là bác sĩ, còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Hứa Tình Thâm giật mình, chợt bừng tỉnh. Cô đứng phắt dậy, nhanh chóng đi về phía Tưởng Viễn Chu.
Tưởng Viễn Chu đang nằm im ở đó không nhúc nhích. Mọi người đang xúm lại vây quanh anh. Hứa Tình Thâm lách qua đám người, ngồi xổm xuống bên cạnh anh, rồi quay sang nói với những người khác: “Mọi người tránh ra hết đi.”
Ai cũng ướt như chuột lột, hôm nay trời lại khá lạnh, thế nên không khác gì đang hứng chịu cực hình.
Hứa Tình Thâm dùng sức ấn tay trước ngực anh, sau đó cúi xuống làm hô hấp nhân tạo. Cô không chút hoang mang, hơn nữa động tác lại rất thành thạo.
Sự khẩn trương lúc nãy đã không còn nữa, vì Hứa Tình Thâm biết tình hình cũng không đến mức nghiêm trọng. Xung quanh mọi người đều im lặng, không ai lên tiếng nói gì.
Lúc Tưởng Viễn Chu tỉnh lại, vừa mở mắt liền trông thấy một đống người đang chăm chú nhìn mình. Hứa Tình Thâm vỗ vỗ lên má anh, cô vỗ rất mạnh, cứ như là đang tát vào mặt anh vậy.
Anh bực mình tóm lấy tay cô. Một người thấy anh đã tỉnh liền hỏi: “Tưởng tiên sinh, ngài không sao chứ?”
“Vừa rồi thật sự dọa chết chúng tôi.”
Tưởng Viễn Chu chỉ cười cười. Lúc nãy anh cảm thấy đầu đau như búa bổ, không cẩn thận liền bị ngã xuống nước. Tưởng Viễn Chu cũng không ngờ hóa ra mình lại yếu ớt đến vậy. Lần này thì hay rồi, trong mắt mọi người anh đã trở thành một con cọp giấy, vừa ngã xuống nước liền lăn ra xỉu.
Tưởng Viễn Chu liếc mắt sang bên cạnh. Hứa Tình Thâm vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo ướt sũng lúc nãy mà ngồi xổm bên người anh.
Hứa Tình Thâm đứng dậy, cả người vừa ướt vừa lạnh, giọng nói trở nên run run: “Tưởng tiên sinh đã không sao rồi, chỉ bị sặc nước mà thôi. Nhưng nếu cảm thấy không yên tâm thì anh cứ đến bệnh viện kiểm tra lại.”
Mọi người đổ dồn ánh mắt về Hứa Tình Thâm.
Tưởng Viễn Chu chống tay ngồi dậy, vừa ngước mắt lên thì vừa vặn nhìn thấy trước ngực của Hứa Tình Thâm…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

