Tưởng Viễn Chu im lặng hồi lâu, đồng thời nhớ lại lúc trên sân golf, đúng là Hứa Tình Thâm đã từng nói như vậy. Anh với tay lấy bao thuốc trên bàn, rút ra một điếu rồi châm lửa đốt. Trong phòng lập tức tràn ngập khói thuốc. Đến khi điều thuốc kia cháy hết, Tưởng Viễn Chu mới dụi nó vào trong gạt tàn: “Cô ấy có quyền được biết sự thật, không thể để cô ấy tiếp tục mang trên người tội danh này.”
“Vậy ngài muốn đích thân đi tìm cô ấy nói rõ mọi việc sao?”
Tưởng Viễn Chu im lặng, Lão Bạch đi tới gần anh: “Hay là để tôi đi một mình, tôi sẽ hẹn cô Hứa ra ngoài gặp mặt.”
Người đàn ông không trả lời, chỉ đi thẳng ra khỏi phòng, xem như đã đồng ý.
Hai ngày nay Hứa Tình Thâm khá rảnh rỗi. Do lần trước tổng giám đốc Mẫn bị hoảng sợ, hơn nữa còn đang bị cảm nên đã hủy bỏ mọi cuộc hẹn xã giao để ở nhà dưỡng bệnh.
Cô chuẩn bị đi siêu thị mua thức ăn và trái cây. Phó Kinh Sênh vốn định đi cùng nhưng Lâm Lâm vẫn còn đang ngủ, nếu đánh thức bé con dậy dắt đi theo thì chốc nữa chắc chắn Lâm Lâm sẽ gây náo loạn cả siêu thị.
Hứa Tình Thâm một mình ra ngoài, vừa đi được vài bước đã trông thấy Lão Bạch.
“Vậy anh tìm tôi có việc gì?” Sắc mặt Hứa Tình Thâm khẽ buông lỏng.
Thế nhưng câu hỏi này lại khiến Lão Bạch nghẹn họng, nhưng vẫn phải trả lời: “Tưởng tiên sinh muốn gặp cô.”
Vậy có khác gì nhau đâu?
Hứa Tình Thâm nhíu mày lại: “Tôi không muốn gặp anh ta!”
“Tưởng tiên sinh có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô.”
Hứa Tình Thâm không kiên nhẫn nổi nữa: “Các người đừng làm phiền tôi nữa được không? Chuyện có quan trọng thế nào cũng không liên quan đến tôi!”
“Nhưng đây là chuyện có liên quan đến cô Tưởng...”
“Vậy thì tôi lại càng không muốn biết!” Lời này nói ra đã thể hiện rõ Hứa Tình Thâm không còn nể mặt nữa rồi.
Lão Bạch thấy thái độ của cô kiên quyết nhưng anh phải hoàn thành nhiệm vụ cho Tưởng Viễn Chu. Trách nhiệm hàng đầu của anh là thay Tưởng Viễn Chu thu xếp mọi thứ thật chu toàn.
“Cô Hứa, nếu cô không đồng ý, tôi chỉ có thể dùng biện pháp mạnh để đưa cô đi.”
Trên tay Hứa Tình Thâm vẫn còn xách túi đồ, nghe Lão Bạch nói thế cô không khỏi giật mình quay lại nhìn anh: “Tôi cũng rất tò mò muốn biết thế nào thì gọi là biện pháp mạnh?”
“Cô không nên biết thì hơn, trước giờ tôi vẫn quen cư xử lịch sự với cô Hứa. Tôi mong rằng mình vẫn có thể duy trì được thái độ này đối với cô.”
Hứa Tình Thâm nghiếng răng, quả nhiên là chủ nào tớ nấy mà! Sao lúc trước cô không nhận ra Lão Bạch cũng tệ không kém Tưởng Viễn Chu nhỉ? Xem ra thuốc gây ảo giác vẫn còn chưa hết tác dụng rồi!
Lão Bạch giơ tay làm động tác mời. Hứa Tình Thâm đi qua, cố tình bước từng bước thật chậm. Đến khi đi tới cạnh Lão Bạch cô mới hỏi: “Tôi thật sự muốn biết anh sẽ dùng biện pháp mạnh gì?”
Lão Bạch thản nhiên nói: “Ví dụ như quấy rầy gia đình cô Hứa một chút, hoặc là làm phiền bên nhà họ Hứa một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

