Khi Hứa Tình Thâm quay về Bảo Lệ Cư Thượng, trời cũng sắp tối.
Đẩy cửa đi vào, thấy ngay một lớn một nhỏ ngồi trước bàn ăn, Lâm Lâm tự ngồi trên một cái bàn ăn nhỏ, cầm cái thìa múc cơm trong tay, leng keng leng keng gõ lên bàn, miệng không biết đang nói điều gì.
Đột nhiên Hứa Tình Thâm nghe thấy Phó Kinh Sênh bất đắc dĩ lên tiếng: “Nghe rồi nghe rồi, ba đang nghĩ cách.”
Người đàn ông bưng trong tay một tô mì, bên cạnh một còn có đặc biệt chuẩn bị một chén phụ, anh bỏ mì vào trong chén, nghiền ra rất nhuyễn, sau đó dùng muỗng nhỏ múc lấy một miếng đưa đến bên miệng Lâm Lâm.
“Khoa trương vậy sao?”
“Em cũng không xem một chút xem mấy giờ rồi, anh còn cho rằng em đi mua đồ ăn theo người khác bỏ trốn rồi đấy.”
Hứa Tình Thâm cầm túi đồ vừa mua đặt lên bàn cơm: “Nói bậy gì đó.”
Ánh mắt cô rơi vào cái chén trong tay Phó Kinh Sênh: “Đây là anh nấu hả?”
“Đúng vậy.”
Hứa Tình Thâm kéo lại nhìn, rồi lại ngửi: “Bỏ cái gì thế.”
“Nước trong mì, Lâm Lâm lại không thể đụng vào cái gì quá mặn, cho nên cho nên cái gì cũng không bỏ.”
Hứa Tình Thâm nhanh chóng cầm đồ ăn đi vào nhà bếp: “Để hai người đói meo, đều là lỗi của em.”
Phó Kinh Sênh thấy Lâm Lâm vẫn còn sáp lại gần, vội vàng bê cái chén nhỏ ra: “Mẹ đi làm đồ ăn ngon rồi, con đứa nhỏ này cũng thật dễ dụ, mấy cái sợi mì vụn cũng đã tống cổ được con.”
Ăn xong cơm tối, sau khi Hứa Tình Thâm thu dọn xong, tắt đèn nhà bếp và phòng ăn, đi về hướng phòng khách, Lâm Lâm nằm trên đùi Phó Kinh Sênh, người đàn ông đặt máy tính trước mặt, đang chơi game. Hứa Tình Thâm cầm quyển sách từ trong ngăn kéo, sau đó ngồi xuống đối diện.
Cô cuộn tròn hai chân, mắt nhìn chăm chú, sau một chốc, nhìn thấy Lâm Lâm dứt khoát nằm bò trong lòng Phó Kinh Sênh, Hứa Tình Thâm gấp sách lại: “Lâm Lâm, đến đây với mẹ nào.”
Lâm Lâm nghe vậy, hai tay ôm chặt Phó Kinh Sênh, sau đó lúc lắc cái đầu.
Phó Kinh Sênh khẽ cúi đầu xuống: “Không sao, để con bé ở đây chơi đi, nó thông minh lắm.”
Cánh môi Hứa Tình Thâm dẩu lên, đây chính là lý do vì sao lúc trước cô đồng ý với đề nghị của Phó Kinh Sênh, Lâm Lâm cần một người cha, cùng với con bé lớn lên, mà không phải lớn lên trong sự lo âu hoảng sợ.
Khoảng chừng nửa giờ sau, Hứa Tình Thâm đưa Lâm Lâm lên lầu tắm rửa, sau đó chuẩn bị đi ngủ.
Trong phòng giữ lại ngọn đèn trên tường, Lâm Lâm rất nhanh đi vào mộng đẹp, Hứa Tình Thâm lại trằn trọc không ngủ được, những lời kia của Tưởng Viễn Chu từng lần một hiện lên trong đầu cô.
Sau khi biết được nguyên nhân thật sự về cái chết của Tưởng Tùy Vân, trong lòng không có lấy nửa điểm nhẹ nhõm, cho dù thế nào, Tưởng Tùy Vân cũng là chết oan.
Mục đích của đối phương rất rõ ràng, là nhằm vào cô, Tưởng Viễn Chu xem Tưởng Tùy Vân như mẹ ruột, cũng chỉ có Tưởng Tùy Vân xảy ra chuyện, mới có thể căm thù cô tận xương tủy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
