Sau khi nghe xong, Lão Bạch nói với nữ bác sĩ: “Cô xem bệnh án lại cho kĩ.”
“Sức khỏe bà cụ nhà tôi luôn rất tốt.” Bảo mẫu đón lời, nói: “Tôi chăm cụ đã nhiều năm, sao có khả năng cụ thường xuyên dùng thuốc được?”
Tưởng Viễn Chu hai tay đan vào nhau, chống trán. Hai người con nhà họ Quách thấy anh mãi vẫn chưa nói lời nào, tâm tình lại kích động: “Các anh nói đi, rốt cuộc giải quyết thế nào? Đâu thể để bà cụ nhà tôi chết không rõ ràng thế chứ?”
Tưởng Viễn Chu buông tay xuống, ngẩng mắt nhìn bọn họ: “Chuyện này hiện giờ vẫn chưa thể xác định liệu có liên quan tới thuốc không. Chúng tôi cần phải làm giám định kĩ lưỡng. Còn nữa... Di thể cụ giờ đang ở đâu.”
“Còn đang để ở nhà!”
Vừa nghe vậy, trái tim Tưởng Viễn Chu hơi được thả lỏng.
“Cụ bà cần được khám nghiệm tử thi.”
Bên trong phòng làm việc tức thì không một tiếng động. Sau một lúc lâu, người con cả nhà họ Quách chợt đập bàn. “Cậu có ý gì?”
“Các ông đã ném cụ cho bảo mẫu một thời gian dài, chỉ có khám nghiệm tử thi mới có thể đòi lại công bằng chu cụ, cho cụ được yên lòng ra đi tới thế giới khác.”
Bà vợ người con cả nhà học Quách lôi lôi cánh tay chồng, đè thấp giọng nói: “Cậu ta nói cũng không sai. Vả lại, nếu ông không cho khám nghiệm, sao bệnh viện chịu nhận trách nhiệm?”
“Lỡ bệnh viện động tay động chân thì sao đây?”
Người con thứ hai của nhà học Quách nãy giờ vẫn chưa nói gì xen vào: “Chúng ta có thể báo cảnh sát, không phải còn pháp y sao?”
“Đúng!” Tưởng Viễn Chu nói: “Chỉ cần lấy cho ra được kết quả chân thực nhất.”
Anh cầm một hộp thuốc lên, lấy mấy viên ra. “Nếu quả thật là thuốc có vấn đề, tôi sẽ không thiên vị, sẽ đòi công bằng cho các ông, cũng là đòi công bằng cho tôi.”
Lão Bạch gọi vài người cạnh đó tới, bảo họ tiễn người nhà kia đi. Tưởng Viễn Chu nhìn nữ bác sĩ, nói: “Chuyện này một chữ cũng không được để lộ ra đấy!”
“Vâng, anh Tưởng yên tâm, tôi hiểu ạ!”
Bên trong phòng làm việc rộng rãi chỉ còn lại Tưởng Viễn Chu và Lão Bạch.
Tưởng Viễn Chu lại phân phó: “Cậu cho người để mắt tới nhà họ Quách ấy. Tin tức liên quan tới loại thuốc này một chữ cũng không được truyền ra.”
“Vâng.” Lão Bạch kéo cái ghế dựa lại, ngồi xuống cạnh Tưởng Viễn Chu. “Anh Tưởng, hai năm trước cũng đã cho kiểm tra đo lường loại thuốc đó; khi đó kết quả ra là bình thường.”
Tưởng Viễn Chu nắm chặt mấy viên thuốc trong tay. “Khi đó, cái chết của dì thật sự khiến tôi không tiếp thụ được, thuốc lại do Hứa Tình Thâm kê, điểm này vẫn hành hạ tôi tới tận giờ. Tôi cũng từng nghĩ hay là thuốc có vần đề? Mấy viên thuốc đó cũng đã cho người kiểm định, không phát hiện ra gì khác thường. Nhưng chuyện hôm nay...”
Lão Bạch sắc mặt vẫn nghiêm túc, “Nếu như cái chết của bà cụ kia thựa sự do loại thuốc ấy...”
Anh ấy chợt ngẩng mắt lên, nhìn chăm chú khuôn mặt nghiêng nghiêng của Tưởng Viễn Chu, “Anh Tưởng, nếu lần này cho kiểm định lại, liệu kết quà còn giống trước không?”
Tưởng Viễn Chu không nói gì, nhìn chằm chằm một khoảng không đến mất hồn.
Nữ bác sĩ rời phòng làm việc, vừa ra khỏi thang máy, đang định quay về phòng khám của mình thì thấy chủ nhiệm Chu đang cắm đầu đi tới.
“Chào ông, chủ nhiệm Chu!”
“Nghe nói anh Tưởng cho gọi cô?”
“Ngài Tưởng bảo tôi về trước, cậu ấy sẽ xử lý.”
Chủ nhiệm Chu khẽ gật đầu, “Có người đứng trước cửa bệnh viện giăng biểu ngữ. Tôi cũng chỉ mới nghe nói, nhưng cũng có người nói do uống thuốc mới chết?”
“Tôi chỉ kê thuốc theo quy định thôi, không thể nào xảy ra vấn đề được. Tôi nghĩ nguyên nhân có lẽ do chính bà cụ. Dù sao bây giờ tất cả chỉ là suy đoán; vả lại, những gì người nhà nói sao có thề tin hoàn toàn được? Bọn họ hiện tại nóng giận, hận không thể bảo người là do tôi giết ấy chứ!”
Chủ nhiệm Chu không tiếp tục đề tài này nữa: “Vậy cô mau đi đi, còn phải khám nữa đấy!”
“Vâng.”
---
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)