Lão Bạch không nghĩ tới Hứa Tình Thâm sẽ nói như vậy, Tưởng Viễn Chu càng không nghĩ tới.
“Cô Hứa, Tưởng tiên sinh sẽ không làm như vậy.”
“Vì sao không thể như vậy?” Hứa Tình Thâm hỏi ngược lại. “Anh ta có thể nói hết tất cả ngay trước mặt Tổng giám đốc Mẫn, khiến tôi thiếu chút nữa thì mất việc. Có thể vì để tôi không làm chướng mắt anh ta, mà dựng chuyện để đuổi tôi rời khỏi Đông Thành, hoặc khiến tôi vào tù, những chuyện này đều có khả năng.”
Sắc mặt Tưởng Viễn Chu càng lúc càng tái mét, Lão Bạch muốn giải thích: “Nếu thật sự Tưởng tiên sinh muốn như vậy, hà tất phải làm điều thừa chứ?”
“Để bịt khẩu. Chuyện lúc trước giữa tôi và anh ta, chẳng phải là không ít người biết đến sao? Tưởng tiên sinh Đông Thành vì muốn đuổi bạn gái cũ, nếu như dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, chỉ sợ là anh ta sẽ thấy mình mất mặt. Cho nên tự biên tự diễn là hay nhất, không chừng muốn tôi lơ là, sau đó cho tôi một cú trí mạng?”
Tưởng Viễn Chu nhìn xấp giấy A4 rơi lả tả phía bên trong xe, tầm mắt mơ hồ như có hàng nghìn ảo ảnh vây quanh, anh ngồi đó, cảm giác cả người mệt mỏi không còn lấy một chút sức lực nào.
“Lên xe.” Anh khẽ nói.
Lão Bạch nhìn Hứa Tình Thâm, không nói thêm câu nào nữa, kéo cánh cửa bên ghế phụ bước lên xe.
Hứa Tình Thâm đứng sang bên cạnh, chiếc xe vượt qua cô rời đi. Trong lòng cảm thấy đau đớn, nhưng cô chỉ có thể mạnh mẽ chịu đựng.
Tài xế không dám chậm trễ, tốc độ xe đi rất nhanh, trong nháy mắt, trong kính chiếu hậu không còn nhìn thấy bóng dáng của Hứa Tình Thâm nữa. Anh ta không khỏi lau lớp mồ hôi lạnh, thật đúng là cái gì cô cũng dám nói.
Lão Bạch liếc nhìn phía sau, thấy ghế ngồi rất bừa bộn, vài trang giấy bay lung tung, ánh mắt Tưởng Viễn Chu cố định ở một chỗ, bầu không khí bên trong xe càng ngày càng nặng nề, cũng không ai dám mở miệng nói một chữ.
Trên đường tới Ngô Khương, bỗng nhiên gió trở nên lớn, đặc biệt là sau khi lên xa lộ, cửa sổ xe bị gió lạnh nện vào như có người gõ.
Lão Bạch vừa muốn mở nhạc, chợt nghe tiếng chuông điện thoại di động của Tưởng Viễn Chu vang lên.
Anh lấy lại tinh thần, lấy điện thoại trong túi ra xem.
Lão Bạch thấy có vẻ như anh không muốn nhận, nhưng sau khi tiếng chuông reo vài lần, Tưởng Viễn Chu nâng điện thoại lên tai.
“Alo?”
Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng nói chuyện của Lăng Thời Ngâm, cũng là đang nói với Duệ Duệ: “Bảo bối mau tới đây, nói chuyện với ba ba.”
Lăng Thời Ngâm ôm Duệ Duệ lại. “Không phải là nhớ ba ba sao? Mau nói chuyện cùng ba ba đi.”
Đầu điện thoại bên kia truyền đến thanh âm ê a của Duệ Duệ: “Ba ba, ba ba —— “
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu u ám, giống như bị rút hết sức lực, Lăng Thời Ngâm dịu dàng, ghé vào lỗ tai Duệ Duệ dạy bé nói chuyện: “Bảo bối ngoan, nói ba ba, con nhớ ba.”
Duệ Duệ học theo cô, nhưng mới chỉ nói được từng từ một: “Ba ba ba —— “
“Duệ Duệ của chúng ta còn nhỏ, nói không rõ lắm...” Lăng Thời Ngâm cười khẽ: “Vậy con nói, ba ba, con yêu ba.”
Bàn tay nhỏ bé của Duệ Duệ nắm chặt điện thoại di động, gọi ba ba mãi, Tưởng Viễn Chu đưa ngón tay ấn giữa mi tâm, cuối cùng cũng buông lỏng: “Duệ Duệ ngoan.”
Lăng Thời Ngâm nghe nói vậy, cầm lấy điện thoại di động.
“Viễn Chu, anh ở nhà sao?”
“Không, tôi đang tới Ngô Khương.”
“Oh.” Lăng Thời Ngâm thấy vậy, bàn tay khẽ cuộn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

