Tưởng Viễn Chu không nghĩ tới cô sẽ làm như vậy, hơn nữa nhát cắn này, tuyệt đối là dùng hết toàn lực. Hàm răng sắc nhọn đâm vào da thịt, đau thấu xương, anh cũng cầm không được nữa, chỉ có thể buông ra.
Hứa Tình Thâm trừng mắt nhìn anh, người đàn ông ở bên cạnh kinh ngạc ngẩn người vội vàng lấy lại tinh thần, đứng ở bên cạnh Hứa Tình Thâm.
“Vị tiên sinh này, đừng vu cáo hãm hại người khác như thế, tôi tin tưởng nhân phẩm của bác sĩ Hứa.”
“Ông tin tưởng?” Tưởng Viễn Chu cảm thấy buồn cười. “Trước đó ông có quen cô ấy sao?”
“Tuy rằng chúng tôi không quen, nhưng bác sĩ Hứa có thể cứu con tôi, đương nhiên cô ấy là người tốt.”
Tưởng Viễn Chu chăm chú nhìn sắc mặt của đối phương, không từ bỏ dù chỉ là một sơ hở nào.
“Vậy ông biết hiện tại cô ấy đã không còn là bác sĩ?”
“Biết, nhưng chuyện này cũng không liên quan, cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân năm đó thành công như vậy, nhất định cô ấy cũng có thể tạo ra kỳ tích cho con trai tôi.”
Tưởng Viễn Chu nắm lấy chỗ cổ tay, vừa chạm vào, đau đến nỗi khiến anh vội rụt tay lại.
“Hứa Tình Thâm, em không thể làm cuộc phẫu thuật này.”
“Vì sao?” Đối phương đột nhiên cao giọng. “Xin hỏi, cậu là gì của bác sĩ Hứa?”
Đúng vậy, anh là gì của cô chứ?
Hứa Tình Thâm ngẩng đầu, đưa mắt nhìn anh.
“Năm đó, đúng là cô ấy thực hiện cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân năm đó thành công, nhưng về sau lại bị bệnh viện Tinh Cảng khai trừ, bác sĩ như vậy, tôi không tin ông còn dám...”
Đối phương cũng rất kiên trì: “Tôi không coi trọng những chuyện này.”
Hứa Tình Thâm siết chặt tay, ánh mắt Tưởng Viễn Chu nhìn thẳng vào cô: “Còn em? Hứa Tình Thâm, em lấy đâu ra tự tin để có thể cầm dao phẫu thuật lên một lần nữa?”
Bỗng nhiên cô ra sức đẩy lồng ngực anh: “Rốt cuộc anh muốn âm hồn bất tán tới khi nào?”
Cái chết của dì nhỏ luôn là một hố sâu ngăn cách hai người, anh biết không qua được, anh biết rõ không thể vượt qua được, nhưng vì sao lại không có cách nào để anh có thể quên đi?
Anh giống như không muốn nhìn thấy cô có cuộc sống tốt đẹp, nhưng rõ ràng là... Cũng không phải vậy! Nói cách khác, tại sao anh trở thành một người xấu như vậy chứ?
Hứa Tình Thâm nghiến răng nhìn về phía anh, người đàn ông kia rất sợ cô đổi ý, vội vàng nói: “Bác sĩ Hứa, cô đừng có gấp, cũng đừng nóng giận, chỉ cần cô cứu con trai tôi, không phải là minh chứng tốt nhất sao?”
Thần sắc Hứa Tình Thâm hình như có chút thả lỏng, cô nhìn Tưởng Viễn Chu, đáp: “Được, tôi đáp ứng.”
“Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ Hứa, cô thực sự là vị cứu tinh của gia đình tôi!”
“Ngày mai tôi sẽ tới nữa, có một số kiểm tra phải làm cẩn thận.”
“Được, được, được.”
Hứa Tình Thâm không hề liếc mắt nhìn Tưởng Viễn Chu nữa, cô bước dọc theo hàng lang, rời khỏi đây. Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, Lão Bạch đứng bên cạnh nhắc nhở: “Tưởng tiên sinh, đi thôi.”
Anh không đi theo hướng Lão Bạch, mà là nhanh chóng bước theo Hứa Tình Thâm. Hai người ra tới bên ngoài bệnh viện, Hứa Tình Thâm muốn đi gọi xe, Tưởng Viễn Chu đứng chặn trước mặt cô.
“Lẽ nào em cũng không cảm thấy có gì đó không thích hợp sao?”
“Không thích hợp cái gì?” Hứa Tình Thâm thấp giọng hỏi.
“Tại sao bỗng nhiên có người tìm em phẫu thuật? Vì sao chỉ muốn em làm? Vì sao em lại được đưa tới bệnh viện?”
Hứa Tình Thâm sao có thể nghe lọt những lời này nữa, cô lắc đầu, không muốn có vướng mắc với Tưởng Viễn Chu.
“Bởi vì cậu bé có bệnh giống như Mạc Tiểu Quân, bởi vì cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân, tôi đã thành công, bởi vì tôi đã từng là một bác sĩ!”
Cô gần như là hướng về phía Tưởng Viễn Chu nói hết những lời này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


