Sắc mặt Tưởng Viễn Chu có thể được coi là thay đổi liên tục.
Nhân viên thu ngân đã quét mã vạch xong, Tưởng Viễn Chu cầm thẻ ATM không nhúc nhích, ánh mắt giống như một mũi dao lao về phía Phó Kinh Sênh. Lăng Thời Ngâm nhìn vậy, thấy trong lòng lạnh toát. Nếu Tưởng Viễn Chu đã buông bỏ Hứa Tình Thâm, tại sao vợ chồng người ta mua đồ, anh chú ý như thế làm gì chứ?
“Tiên sinh?” Nhân viên thu ngân nhìn anh.
Lăng Thời Ngâm với tay cầm lấy thẻ ATM từ trong tay Tưởng Viễn Chu, sau đó đưa về phía nhân viên thu ngân.
Hứa Tình Thâm nhìn vào bên trong xe đẩy, cô quay người lại đưa lưng về phía Tưởng Viễn Chu, có cảm giác phía sau lưng bị hàng ngàn mũi tên lao tới.
Nhân viên thu ngân đưa hóa đơn cho Tưởng Viễn Chu: “Mời ngài ký tên.”
Người đàn ông ổn định lại tâm trạng, lấy bút, ngoáy một hàng chữ ký lên đó.
Lăng Thời Ngâm ôm Duệ Duệ đi ra ngoài trước.
Phó Kinh Sênh đặt các túi lên trên bàn, Hứa Tình Thâm tới phía sau anh, bàn tay đặt lên vai người đàn ông.
Phó Kinh Sênh quay đầu lại nhìn cô.
“Có phải anh biết mối quan hệ của em và Tưởng Viễn Chu hay không?”
Người đàn ông xoay người, dựa vào bàn ăn, khoanh hai tay ở trước ngực.
“Tại sao lại nói như thế?”
“Em nhìn ra được.”
“Anh đã nói với em, anh biết sơ qua.”
Hứa Tình Thâm nhíu mày: “Làm sao có thể?”
“Trên máy bay em gặp anh ta một lần, ngày hôm nay cũng vậy, anh không ngốc, hai người đưa mắt nhìn nhau, anh đã nhận ra.”
Hứa Tình Thâm nheo mắt lại, nhìn kỹ thần sắc của Phó Kinh Sênh.
“Anh đây là hoả nhãn kim tinh sao?”
“Anh nhìn người rất chuẩn.”
Cô quay sang chỗ khác, lấy đồ trong túi ra, ngón tay mò phải mấy hộp áo mưa, Hứa Tình Thâm cũng thấy chóng mặt. Cô mở túi ra cho Phó Kinh Sênh xem.
“Mua nhiều như vậy không phải là lãng phí sao? Ai dùng chứ?”
“Anh dùng...” Phó Kinh Sênh nở nụ cười yếu ớt. “Em cũng không cần phải dùng mà.”
Sắc mặt Hứa Tình Thâm đỏ bừng như thiêu cháy, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt Phó Kinh Sênh vẫn nhìn chằm chằm về phía cô, ánh mắt nóng bỏng khiến Hứa Tình Thâm cảm thấy nhiệt độ trong phõng trở nên nóng hơn. Không đúng, cô không điều khiển được nội tâm hay sao, sao cô lại bị một người chỉ thích đàn ông nói những câu trêu chọc khiến cho đỏ mặt như vậy chứ?
Hứa Tình Thâm ném túi đồ vào lòng anh.
“Vật của anh, cầm đi.”
Nhưng mà cái này cũng chứng minh được một điểm, Hứa Tình Thâm khẽ cong môi, nở nụ cười nhìn chăm chú về phía Phó Kinh Sênh. Nếu áo mưa kia là anh ta dùng, suy đoán trước kia của cô sẽ không sai, anh ta là công.
Phó Kinh Sênh thấy cô cười đến nỗi kỳ quái, thắc mắc: “Sao vậy?”
Hứa Tình Thâm vỗ vỗ vào vai anh: “Phó tiên sinh ơi Phó tiên sinh, con người vẫn phải tìm một người có thể bầu bạn cả đời, đừng đi tới những quán bar như thế nữa, vàng thau lẫn lộn. Nhưng mà anh cũng thật tài giỏi nha, mới tới Đông Thành có vài ngày mà đã tìm được căn cứ địa rồi.”
Khóe miệng Phó Kinh Sênh cong lên, bỗng nhiên đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
“Người bầu bạn với anh cả đời không phải là em sao? Lẽ nào em còn muốn ly hôn với anh?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


