Lão Bạch nhìn bóng lưng Tưởng Viễn Chu chằm chằm, tài xế đã nhìn ra Lão Bạch đang sặc mùi thuốc súng, chạy đi nhanh như một làn khói mở cửa xe cho Tưởng Viễn Chu.
Ngồi vào bên trong xe, Tưởng Viễn Chu cũng chưa nói phải đi về, Lão Bạch nhìn anh.
“Tưởng tiên sinh, ngài không nhìn lầm đó chứ?”
Ở trên máy bay, Tưởng Viễn Chu cũng đã nhìn thấy Phó Kinh Sênh, vì anh ta đã từng gọi Hứa Tình Thâm là bà xã, nên cho dù thế nào đi chăng nữa anh cũng không thể nhìn lầm được.
“Như vậy, nói cách khác, rất có thể người bên cạnh cô Hứa là...”
Khóe miệng Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên cong lên: “Đồng tính.”
Lão Bạch không nhìn lầm, đây coi như là nhìn có chút hả hê sao? Hay trong lòng còn có ý tưởng gì? Cho dù vậy, đây cũng là con đường không thể đi?
“Thế nhưng... Trước đó tư liệu đã điều tra ra, hai người bọn họ đã kết hôn, đứa con...”
Tài xế nghe bọn họ thảo luận sôi nổi, cũng chen vào nói một câu: “Tưởng tiên sinh, tôi còn nghe nói, có vài người đàn ông hay phụ nữ cũng đều thích, cho nên họ có thể lấy vợ sinh con, không làm lỡ chuyện sinh con duy trì nòi giống, bởi vì như vậy nên mọi người thấy anh ta giống như người bình thường.”
Tưởng Viễn Chu nghe thế, khóe miệng đang cong lên bỗng mím lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngay sau đó Lão Bạch lại nói tiếp: “Hay là anh ta cũng giống như chúng ta, cũng là đi vào nhầm chỗ.”
“Tôi nhớ ra rồi, trước bạn nói qua, phàm là quán bar đặc biệt kiểu vậy, hình như ngoài cửa đều có một ám hiệu nào đó để đánh dấu, để người khác không đi nhầm.”
“Tưởng tiên sinh, ngài định làm thế nào?”
Tưởng Viễn Chu nhíu mày: “Lái xe đi.”
“Được.”
Ánh mắt Phó Kinh Sênh rơi xuống trước cửa quầy bar, thấy chỗ đó bày một thùng gỗ, trên thùng gỗ dùng màu đen vẽ mũi tên hướng về phía con chim nhỏ bay phía trước. Anh nghĩ thật có ý tứ, nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Người đàn ông bên cạnh nhìn sang, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi: “Phó tiên sinh, chúng ta mau đi thôi.”
Phó Kinh Sênh đi ra ngoài mấy bước: “Cậu đi nhanh như vậy làm gì?”
Ra tới bên lề đường, người đàn ông kia mới thấp giọng nói: “Thật ngại quá, lúc đi vào không nhìn kỹ, thành ra hẹn ngài tới quán bar đồng tính.”
Phó Kinh Sênh nghe vậy, khóe miệng cong lên, sau đó cười: “Không biết chuyện, còn tưởng rằng cậu thích đàn ông.”
“Ngài cũng đi cùng tôi mà còn đùa.”
Phó Kinh Sênh nói chuyện xong, đón xe ở ven đường, hầu như chưa bao giờ anh lái xe, mặc dù có tiền nhưng sống rất khiêm tốn.
---
Cửu Long Thương.
Lão Bạch đưa Tưởng Viễn Chu trở về, sau khi vào cửa, Tưởng Viễn Chu thấy Lăng Thời Ngâm đang cho Duệ Duệ chơi ở phòng khách, nhìn thấy bọn họ tiến vào, Lăng Thời Ngâm nói với Duệ Duệ: “Bảo bối, ba ba đã trở về, mau đón ba ba.”
Duệ Duệ vung vẩy chân muốn đi qua, nhưng Tưởng Viễn Chu liếc nhìn, lại không có tâm tư muốn chơi đùa với cậu nhóc, anh nhấc chân đi về phía cầu thang lên lầu hai.
“Ba ba, ba ba —— “
Lão Bạch nhìn cậu nhóc, Lăng Thời Ngâm đứng dậy, nét mặt có nét thất vọng rất rõ ràng. Cô ôm lấy đứa trẻ lên: “Viễn Chu luôn như vậy, ngay cả đối với con trai của mình cũng thờ ơ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


