: Dế Mèn
♥♥♥
“Mau!!!”
Lão Bạch chỉ tới kịp kêu to một tiếng. Thật ra đuôi mắt người tài xế cũng thấy được, cậu ta đạp thật mạnh chân ga theo bản năng, xe nhảy ra ngoài. Cậu ta đánh tay lái qua trái một phát, đầu xe đâm vào đuôi chiếc xe con phía trước. Hướng đối diện còn có xe đang tới, tài xế bất chấp mà cứ đạp chân ga. Xe đâm quẹt lung tung, thân xe cọ vào chiếc xe con kia, phát ra thứ tiếng kin kít kin kít.
“Bảo vệ Tưởng tiên sinh!” Bảo vệ nhìn ra phía sau, thấy có ống thép đang đập tới.
“Tưởng tiên sinh chú ý!”
Anh ta lập tức đè bả vai Tưởng Viễn Chu xuống, một người vệ sĩ khác hỗ trợ đem Tưởng Viễn Chu ấn xuống. Người đàn ông nghe thấy có tiếng vang lớn truyền đến, loạt tiếng vang đó ở ngay trên đỉnh đầu Tưởng Viễn Chu. Lúc ống thép đổ xuống mang theo lực rất lớn mà đánh vào. Một đầu đập xuyên qua lớp kính, bay tới đúng khoảng không giữa chỗ tài xế và ghế lái phụ, còn xuyên qua cả lớp kính chắn gió đàng trước!
Chiếc xe màu đen đâm sầm vào chiếc xe đang lao tới rồi dừng lại, âm thanh đinh tai nhức óc vang lên ở phía sau.
Tài xế ngẩng đầu xem, sau đó không khỏi nghiêng người qua.
“Tưởng tiên sinh, ngài không có việc gì chứ ạ?”
Lão Bạch chưa hết kinh hoàng, quay đầu nhìn lại. Ống thép lốm đốm rỉ sét xuyên qua cả chiếc xe lúc này đang bắc phía trên Tưởng Viễn Chu, có thể nghĩ vừa rồi nếu chậm một bước thôi…
Lão Bạch không dám nghĩ tiếp nữa.
“Tưởng tiên sinh! Tưởng tiên sinh!”
“Tôi không sao.”
Ống thép rớt xuống vẫn còn trên xe, một đầu cắm thẳng xuống sàn, nguyên cây ống thép lao vào chiếc xe.
Anh ấy gọi điện thoại, nhanh chóng điều một chiếc xe khác lại đây.
Một người vệ sĩ xuống xe trước. Tưởng Viễn Chu nâng bàn tay lên, đẩy ống thép kia xuống, nó lao xuống cắm chặt qua hai ô cửa sổ, không thể lay chuyển. Tưởng Viễn Chu đành phải đem dịch người ra.
Ra tới ngoài rồi, hai người trên chiếc xe vận tải đi xuống. Tài xế xe vận tải sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
“Rất xin lỗi! Thực sự xin lỗi!”
Lão Bạch qua đó, không nói lời nào mà cho đối phương một cú đấm.
Hiện trường không chỉ có chiếc xe của Tưởng Viễn Chu gặp nạn, phía trước phía sau tạo thành tai nạn xe cộ không nhỏ, có người bụm mặt bước xuống xe, mặt đầy máu.
Lão Bạch vội đi tới.
“Tưởng tiên sinh, tôi đi xem có thương vong không.”
“Lão Bạch, đợi đã!” Tưởng Viễn Chu gọi anh ấy lại. “Chính cậu cũng đang bị thương, gọi 120 đi!”
“Dạ.”
Chiếc xe khác của Tưởng Viễn Chu nhanh chóng tới hiện trường, có điều không thể chạy vào.
Lão Bạch và hai người vệ sĩ che cho anh nhanh chóng rời khỏi đó, để tài xế lại đó một mình chờ xử lý.
Ngồi trong xe, thấy bọn họ như vậy, giọng nói của tài xế không khỏi nôn nóng: “Tưởng tiên sinh, mọi người không sao đó chứ?”
“Không sao, tới Tinh Cảng đi!”
“Dạ.”
Xe chạy đi không lâu, di động trong túi quần Tưởng Viễn Chu liền reo lên.
“Alo.”
Giọng điệu người đàn ông bình bình, không giống như mới vừa trải qua thập tử nhất sinh.
Những người trên xe người đều ướt đẫm, lúc xuống xe mưa vẫn không ít, bây giờ xe càng chạy càng nhanh, mưa cũng theo đó càng mưa càng lớn.
Bàn tay Tưởng Viễn Chu đè cổ. Lão Bạch không nghe được anh nói gì, mãi đến khi Tưởng Viễn Chu cúp điện thoại, Lão Bạch mới vô cùng cẩn thận mở miệng: “Tưởng tiên sinh?”
“Truy ra tung tích rồi.”
“Truy ra rồi ạ?”
Con ngươi Tưởng Viễn Chu u ám vô cùng, nửa người trên ngã mạnh vào ghế sau. Tầm mắt anh nhìn về phía trước, đôi môi mỏm mím lại thành một đường thẳng tắp. Lão Bạch nghe thấy cái tin này, trên mặt tràn đầy hưng phấn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)