: Yuè Yīng – Dế Mèn
♥♥♥
Trên đời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua được, ở Đông Thành này, người có quyền thế sẽ nhận được những tin tức quan trọng đầu tiên.
Vụ án của Phó Kinh Sênh rất trọng đại, hơn nữa tính chất ác liệt, có vẻ nhiều vụ án trước đây chưa điều tra ra đều có thể liên quan tới hắn. Cảnh sát cho tới nay luôn phải chịu áp lực rất lớn, phá không được các vụ án, người dân đương nhiên trút hết oán khí lên người bọn họ.
Trong số những người bị hại, không ít người có gia cảnh lớn. Bọn họ một bên lén tra tìm chân tướng, một bên từng bước dồn ép cảnh sát. Hiện tại chỉ còn thiếu lời nhận tội của Phó Kinh Sênh, cảnh sát bên này cuối cùng cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Tin tức rất nhanh chóng truyền ra, nói Phó Kinh Sênh đã vạch ra những thế cục vô cùng kín kẽ không có sơ hở, nếu ai đã từng rơi vào thế cục chết như vậy, vậy có khả năng kẻ đứng đàng sau thiết kế chính là Phó Kinh Sênh.
Tin này truyền lan rất nhanh, hơn nữa còn như bùng nổ, mặc sức lan tràn tới tận những vùng xa xôi của Đông Thành.
Phó Lưu Âm muốn gặp Phó Kinh Sênh một lần, nhưng chuyện này là không thể thực hiện, ba ngày trôi qua, phía cảnh sát một chút tin tức không có, cũng không thả người, ba ngày này trôi qua, Hứa Tình Thâm tưởng chừng như sống một ngày dài bằng một năm.
Đi vào bên trong thư phòng của Phó Kinh Sênh, cánh cửa không bị khóa nữa, cô lập tức ngồi xuống bàn làm việc. Máy tính của Phó Kinh Sênh đã bị mang đi, phòng làm việc bị lục tung hết lên, ngăn kéo mở toang.
Hứa Tình Thâm đi tới, thấy trong ngăn kéo trống không.
Phó Lưu Âm đẩy cửa phòng làm việc ra, nhìn thấy Hứa Tình Thâm đang ngồi trước bàn để máy tính, ngón tay cô để trên ngăn tủ kia.
“Âm Âm!”
“Chị dâu, chị vào đây làm gì?”
“Chị nhớ rõ trước đây anh em có để không ít sơn móng tay ở chỗ đây.”
Phó Lưu Âm bước lại gần mấy bước.
“Bị cảnh sát mang đi rồi!”
“Anh ấy… Em nói sao anh ấy lại có mấy loại đồ đó chứ?”
“Em nhớ rất rõ khi còn nhỏ, mẹ em thích đồ móng tay.” Phó Lưu Âm dựa người vào bàn làm việc.
“Màu đỏ tươi, sơn hết mười ngón tay. Ngón tay mẹ em lại dài nên trông càng rất đẹp, da lại còn trắng. Cái màu đỏ cực đẹp ấy luôn làm em hâm mộ. Anh em rất hiếu thuận, anh ấy hơn em vài tuổi nhưng rất hiểu chuyện. Sau khi ba chết, mẹ phiền muộn không vui, chưa bao giờ nhìn thấy bà cười. Anh em thích mua sơn móng tay cho mẹ, rồi sơn cho bà.”
Hứa Tình Thâm không khỏi sờ lấy ngón tay mình.
Phó Lưu Âm nói tiếp: “Lúc em còn đi học, anh ấy cũng sơn cho em. Anh nói hễ thấy tay ai đẹp, anh ấy lại muốn tô sơn móng tay màu đỏ. Em nghĩ, trong tiềm thức của anh nhất định là đang nghĩ tới mẹ.”
Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm ngón tay mình, chút cảm giác và nỗi nghi vấn bốc lên, khiến cô không rét mà run.
“Chị dâu, chị nói anh em còn có thể ra ngoài không?”
Cô cho rằng Phó Lưu Âm sẽ sợ tới mức khóc òa, nhưng trên khuôn mặt của cô gái, dù có vẻ bất lực và bi thương, biểu tình lại có vẻ rất bình tĩnh.
“Em cụ thể còn chẳng biết anh em rốt cuộc đã làm chuyện gì. Em chỉ thấy vết thương của anh Tưởng kia. Chị dâu, nếu những cái đó thật sự là anh em làm, chị mau đưa Lâm Lâm đi đi!”
“Âm Âm?”
“Em biết Lâm Lâm không phải con của chị với anh. Nếu anh em bị định tội, chị mau đi thôi, về nhà chị hoặc là đến chỗ khác đi cũng được. Chị có thể tuyên bố với bên ngoài chị và anh em đã sớm không còn quan hệ… Trước đó không phải có tin Tưởng tiên sinh đã đưa giấy kết hôn ra sao? Vừa hay chị mau đi đi!”
Hứa Tình Thâm chợt cảm thấy cô gái trước mặt cũng không giống với dáng vẻ yếu đuối mỏng manh trong ấn tượng của cô.
“Âm Âm, sao chị có thể vứt bỏ em được?”
“Chị dâu, đây không phải vứt bỏ. Nếu anh em thật sự đắc tội rất nhiều người, vậy chị mang Lâm Lâm với em theo thì có ích lợi gì? Em là em ruột anh ấy, anh ấy với em quan hệ càng thân cận hơn chị. Em chỉ có một mình, em không sao hết.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)