: Yuè Yīng – Lưu Tinh – Dế Mèn
Hai người gần như đụng phải nhau, Tưởng Viễn Chu dừng chân, khẩu khí vô cùng không tốt: “Sao em lại tới?”
“Dù tôi có ra ngoài cũng đâu thể chạy đi. Người của anh nói, dù tôi có chạy về nhà, họ cũng có thể bắt tôi về lại.”
Tưởng Viễn Chu đột nhiên túm chặt cánh tay Hứa Tình Thâm, nhìn về phía kia hai người kia, nói bằng giọng rất không tốt: “Đưa cô ấy về! Hai người không trông coi nổi thì điều hai mươi người!”
“Tưởng Viễn Chu, anh thật sự coi tôi như phạm nhân?” Hứa Tình Thâm không thể nhịn được nữa, chất vấn.
“Đi mau!”
Hai người kia đi đến cạnh Hứa Tình Thâm.
“Tưởng phu nhân, theo chúng tôi đi thôi!”
“Muốn tôi đi thì được thôi, thả tôi về!”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu nhìn khuôn mặt cô.
“Nếu anh nói không thì sao?”
Hứa Tình Thâm hướng mắt chờ đám phóng viên kia.
“Tôi đây lập tức cho ngày lành của anh thêm một tí liều lượng, cho Tưởng tiên sinh anh thật nổi bật.”
Ngón tay Tưởng Viễn Chu nhịp nhẹ hai cái bên hông quần. Tại hiện trường có rất nhiều người, anh cũng không biết kẻ nào sẽ gây bất lợi cho anh. Thật vất vả mới chờ được cơ hội lần này, đối phương sẽ không chịu bỏ qua. Chính Tưởng Viễn Chu cũng không muốn lại bỏ qua cơ hội này.
Sắc mặt anh lạnh đi, con ngươi cũng không còn thấy chút nào ôn tồn ấm áp.
“Nếu em nói mà không lựa lời, sẽ chỉ bị người ta coi thành trò vui thôi, em không sợ sau này hối hận?”
Lão Bạch liều mạng cản đám phóng viên: “Tất cả mọi người tới trước chờ đi! Đây là chuyện riêng tư của Tưởng tiên sinh, xử lý xong sẽ qua đây ngay.”
Tầm mắt Hứa Tình Thâm lóe lên: “Hiện tại tôi đã là trò cười rồi. Anh đã ghim cho tôi chuyện trùng hôn, chẳng lẽ chưa phải trò cười? Tôi cũng chẳng sợ cái gì nữa…”
Hai người đàn ông giữ chặt cánh tay Hứa Tình Thâm, muốn dùng hết sức lôi cô đi. Hứa Tình Thâm giãy vài cái.
“Tưởng Viễn Chu!!!!!”
Người đàn ông tiến lên một bước, gương mặt anh tuấn lạnh lùng mê hoặc bỗng nhiên kề sát vào Hứa Tình Thâm.
“Không chịu đi? Chạy đến nơi này rốt cuộc muốn làm gì? Có phải trải qua mấy chuyện đêm trước, muốn tôi trả lại sự công bằng cho em?”
Đôi mắt hạnh của Hứa Tình Thâm trợn lên, hoàn toàn không đáp lại được lời nào. Tưởng Viễn Chu từng bước lại gần, giọng điệu cũng trở nên hùng hổ doạ người: “Chạy đến đây náo loạn với tôi, em không sợ mất mặt, tôi thì có! Có phải mọi phụ nữ đều như em, cho rằng lên giường là leo tới trời rồi?”
“Tưởng Viễn Chu, anh…” Hứa Tình Thâm tức đến nỗi mặt mũi trắng bệch. “Ai cần anh chịu trách nhiệm?”
“Phải, em không cần, dù sao em cũng không để bụng, một lần với trăm lần có gì khác nhau?”
Hứa Tình Thâm muốn vung tay, hai người bên cạnh sức lực rất mạnh, đôi mắt giận dữ của cô trừng to: “Ai lạ gì cái sự công bằng của anh? Tôi chỉ cần tự do, thả tôi đi!”
Đã có tên phóng viên vượt qua sự ngăn cản của Lão Bạch, bước nhanh tới.
“Anh Tưởng…”
Tưởng Viễn Chu chỉ tay về phía cách đó không xa: “Đi! Đừng có bám lấy tôi! Nhớ cho kỹ lời tôi đã nói với các anh, bọn tôi là vợ chồng, chớ mà nhao nhao với người bên ngoài!”
“Đồ khốn nhà anh! Anh đã nhốt tôi lại…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)